"Ngươi. . ." Tuy rằng thân thể người kia bị chấn thành hai đoạn nhưng vẫn còn sống, lúc này sắc mặt tái nhợt, vừa hãi vừa sợ, thân người lạnh run.
Hắn rất muốn hét to và c*̃ng muốn chửi bới thế nhưng lại không dám, sợ cái tên giống như Ma Vương này sẽ g**t ch*t mình, nhưng cũng không cam tâm bị như thế này.
Hắn biết người này rất mạnh, đang có lời đồn cho rằng hắn đã giết Tam Đầu vương, tuy rằng xác suất không lớn và phần lớn là do Mạc Đạo g**t ch*t, nhưng cũng đủ để chứng minh sự bất phàm của người này.
Chỉ là có điều, dù sao trên đầu người này đang đeo Kim Cương trác, cả đời này nhất định sẽ bị Vương gia sai khiến, căn bản không thể nào phản kháng được, bởi vì đối phương chỉ cần hơi vận dụng là đã có thể cưỡng ép g**t ch*t nguyên thần của hắn!
Không phải người nào cũng có thể được đội Kim Cương trác, chỉ có anh tài, chỉ có nhân kiệt mạnh mẽ mới đáng giá để Vương gia vận dụng thủ đoạn như này, một khi đội lên thì trừ phi là người thuộc Vương gia bằng không căn bản không thể tháo ra được.
Vì lẽ đó, người này không sợ hãi mà còn nổi giận nơi đó.
"Ngươi là người của Vương gia à?" Thạch Hạo hỏi, từng bước ép tới, ánh mắt lạnh lẽo, kẻ này lại dám khinh thường xem hắn là một tên người hầu, đáng chém.
"Ngươi. . . chớ làm ẩu!" Người nằm trên đất tuy rằng ngoài mạnh nhưng trong lòng lại rất yếu nên tràn đầy sợ hãi, tên khốn này làm việc dứt khoát, luồng sát ý đó khiến cả người hắn phát run.
"Ẩu tả gì, thứ như ngươi mà cũng dám uy h**p ta? !" Thạch Hạo bước đến gần rồi đạp một chân lên trên lồng ngực của hắn, hơi hơi dùng sức một chút lập tức xương ngực vang lên ken két, bất cứ lúc nào cũng sẽ nát bấy hoàn toàn.
Trong miệng người này không ngừng chảy máu, sắc mặt tái nhợt tới cực điểm, hét lớn: "Có chuyện gì thì từ từ hẳn nói!"
"Nói!" Thạch Hạo mở miệng, chỉ có một chữ, ai cũng biết hắn đang bức cung, hỏi hắn có phải là người Vương gia hay không, chẳng hề cho chút mặt mũi nào.
Tất cả mọi người đều thở dài, người này không phải học sinh của Thư viện Thiên Thần, chỉ là một người đi theo mà sao lại mạnh mẽ như thế chứ? Thực sự có chút b**n th**.
Mà lúc này, mọi người c*̃ng nhận thấy được vẻ lộ liễu của người Vương gia, khả năng đã đá vào tấm sắt rồi!
"Ta đoán rằng, hắn không phải người của Vương gia đâu, chỉ có chút liên quan mà thôi." Rốt cục cũng có người mở miệng khuyên nhủ, rất sợ Thạch Hạo phát cuồng.
"Hóa ra chỉ là một con cá tạp nham!" Thạch Hạo lạnh lẽo âm trầm nói, trong tiếng bốp là một cước vung tới, nửa thân trên của người này nổ tung trong hư không.
"A... " Tiếng kêu thảm thiết vang lên, hắn không có chết, một đầu lâu còn sót lại bay ra ngoài và không ngừng r*n r*.
Sau khi thực lực đến cảnh giới Thiên Thần là có thể khôi phục lại thân thể, tuy hắn bị thương nặng, nguyên khí hao tổn vô cùng nghiêm trọng nhưng vẫn có thể sống sót.
Mọi người biết, bình thường mà nói khi ở trước mặt mọi người sẽ không giết người bừa bãi, nguyên nhân vì nơi này có trưởng lão bên trong thư viện đang âm thầm quan sát.