Thạch Hạo cảm thấy thất vọng mất mát, nhìn dòng sông lịch sử lững lờ trôi, trên mỗi bọt nước trôi nổi đều có một bóng người mơ hồ đứng đó, họ đều là những thiên kiêu của một đời.
Nhưng mà, những người này cũng như dòng nước chảy về Đông, tất cả đều đã chết.
Mà trận quyết đấu đỉnh cao vừa nãy lại là bất diệt, vượt qua thời không, không sợ thời gian ăn mòn, đã trở thành một cuộc chiến bất diệt thật sự!
Tuy rằng năm tháng trôi qua, thời gian thay đổi thế nhưng có một vài người vẫn sinh sống trên thế gian, cuộc quyết chiến lúc nãy chính là việc không sợ thời gian ăn mòn.
Thạch Hạo biết, cô gái mặc áo trắng kia vẫn còn sống, nàng sống ở tương lai, cuối cùng rồi cũng có ngày sẽ gặp lại.
Đó là một cô gái như thế nào, tu vi rất là tuyệt diễm, xưa nay hắn chưa từng nhìn thấy qua một người phụ nữ nào mạnh mẽ như vậy, siêu phàm thoát tục như vậy, trước nay chưa từng có!
Hắn không biết người đàn ông tựa như Quân vương kia có thể sống sót hay không, và người đó có phải trả cái giá lớn lao trong trận chiến này hay không, sau cùng ngay cả chân thân cũng xuất hiện và có hoàn toàn chết đi ở muôn kiếp trước hay không.
Nếu thật sự bỏ mạng thì đó chính là một cơn cuồng phong, c*̃ng là một chiến công cực kỳ huy hoàng, một cô gái ở bên trong dòng sông thời gian g**t ch*t một đại nhân vật vô thượng, là khí phách và thủ đoạn bực nào chứ.
Kẻ địch rất đáng sợ, mặc dù người đàn ông kia đã chết đi nhưng trông có vẻ vẫn còn có người lợi hại hơn, bóng người to lớn kia khiến cô gái mặc áo trắng cũng phải kiêng kỵ và tránh xảy ra cuộc chiến.
Hiện giờ, khi suy nghĩ lại thì làm cho tâm thần người phát lạnh, tương lai khi mà chạm mặt thì sẽ có bao nhiêu người có thể chiến một trận?
Thạch Hạo nghĩ đến quá nhiều, quá nhiều chuyện, con đường tương lai rất gian nan và tràn đầy chông gai, mà hắn từng thấy một góc trong tương lai ấy, lại từng nghe cô gái mặc áo trắng kia nói qua những câu nói kia nên khiến lòng hắn dâng lên vẻ thất vọng, chua xót, thật không biết tương lai sẽ xảy ra kinh biến tới cỡ nào.
Hắn không muốn lặp lại vẻ thê thảm, càng không muốn thấy sự tuyệt vọng trong tương lai, hắn muốn người bên cạnh đều sống sót chứ không phải một mình mình làm bạn cùng thần đạo, một mình mình lạnh lẽo thê lương đứng trên đỉnh cao nhất.
"Vẫn chưa phát sinh, tất cả đều có thể thay đổi, chuyện chưa từng xảy ra đều còn có chỗ trống, có thể nghịch chuyển!"
Thạch Hạo thì thầm tựa như tiếp thêm sức mạnh, kiên định thêm niềm tin của mình, hắn cắn chặt răng đễn nỗi môi rỉ máu, hắn không cam lòng, hắn bàng hoàng, hắn tuyệt vọng.
Trong nháy mắt, trong lòng hắn tràn ngập hàng loạt cảm xúc, khó tự kiềm chế.
"Tạm biệt..." Chỉ còn đúng hai chữ của cô gái mặc áo trắng kia đang vang vọng bên tai hắn, thế nhưng càng khiến tâm thần hắn bất an hơn.
Điều này làm hắn cảm thấy chán nản, tương lai sẽ có một ngày đó và liệu hắn có nói ra hai chữ này với tất cả mọi người hay không, tạm biệt, khiến trái tim của hắn run rẩy.
Tất cả đều bình tĩnh lại, Thạch Hạo yên lặng ngồi ở đó đầy vẻ ngơ ngác xuất thần.