Sẽ có một người như vậy, có quan hệ với Thạch Hạo!
Nàng không thuộc về thời này, không thuộc về quá khứ, đạp trên dòng sông thời gian, ngâm mình trong màn mưa ánh sáng như Tiên bay lượn, vô vàn khí hỗn độn vờn quanh, nhìn xuống vạn cổ trời cao.
"Lại có người dám ngăn cản oai phong của ta, ha ha... ha ha!" Phương xa, bóng người cao lớn đẩy nhật nguyệt sao trời đi tới, hắn đứng trong hỗn độn và phát ra tiếng cười to.
Trong lúc cười, những ngôi sao chung quanh rơi lã tả, một vài ngôi sao lớn lại càng nổ tung hóa thành ánh sáng pháo hoa, cuối cùng trở thành tro tàn!
Loại uy thế này không gì sánh được, bầu trời nứt ra, khe lớn đen ngòm lan rộng, hố đen lần lượt xuất hiện, ánh sao đầy trời trở nên lu mờ.
Thạch Hạo c*̃ng vô cùng giật mình, thế gian này thật sự tồn tại một người có quan hệ không bình thường với hắn ư? Không ngờ nàng lại xuất hiện trong tình cảnh này!
Vốn hắn còn tưởng rằng, nếu như có thì chắc chắn cũng chỉ là Liễu Thần, nhưng hiện giờ thì hoàn toàn không phải thế.
Mà điều này cũng làm cho lòng hắn nguội lạnh đi, cảm thấy chán nản, lẽ nào cảnh tượng tiên đoán mà ngày đó chứng kiến sẽ phải trở thành sự thật sao?
Sẽ có một ngày, đất trời lật úp, năm tháng biến đổi, thời đại này kết thúc, tất cả đều không tồn tại nữa, thế gian này chỉ còn một mình hắn cô đơn trên đỉnh cao nhất, một mình làm bạn cùng thần đạo, vô địch, cô quạnh và cô độc, đối mặt với trời đất mênh mông héo tàn.
Vào lúc ấy, chỉ còn sót lại một mình hắn, một cây liễu cháy đen làm nền ở phía sau lưng hắn, đó là cảnh tượng thê lương đến cỡ nào chứ.
Kẻ địch ra sao, cố nhân thế nào, người thân đâu rồi, bằng hữu nơi đâu, yêu hận tình cừu, tất cả đều không tồn tại.
Loáng thoáng, hắn còn nhìn thấy, mình hắn cất bất chẳng biết đường về, không biết tương lai.
Cô gái này không phải Liễu Thần, là người gặp gỡ trên con đường đó sao?
Vào đúng lúc này, khi đối mặt Quân chủ vô thượng ngồi xếp bằng ở muôn kiếp trước, trong thời khắc sống còn lại được người đến cứu giúp, thế nhưng Thạch Hạo không biết là nên khóc hay nên cười, trong mắt có lệ, trong lòng có bi ai, con đường phía trước đã không còn người quen, chỉ là một cô gái không hề biết mặt.
Bây giờ vui vẻ bất cần đời, nhưng về sau rồi sẽ bị gánh nặng thay thế, bởi vì rất nhiều chuyện đã được định trước, trong lòng hắn tràn ngập vẻ đau thương, nếu như có một ngày, hắn không còn cá tính sinh động như hiện giờ mà trở nên thâm trầm, đơn độc đối kháng thời đại lớn, như vậy sẽ đáng thương cỡ nào, tột cùng đã phát sinh những chuyện như thế nào?
Chỉ vừa tưởng tượng thì hắn đã cảm thấy trong lòng đầy chán nản, tất nhiên là những chuyện sinh ly tử biệt, nhìn từng người quen thuộc ra đi, tiễn đưa bọn họ về với đất mẹ.