Thạch Hạo cúi đầu, nhìn bầu rượu đá cổ kính và bình thường trên bàn, chỉ là trên miệng bầu có khí hỗn độn đang tỏa ra ngoài, còn có từng tia tiên vụ đang lượn lờ.
Cầm được nó sẽ phát sinh chuyện lớn tày trời?
Thạch Hạo ngẩng đầu, nhìn về phía cô gái đối diện để tìm kiếm chút dị thường từ trong đôi mắt của nàng, thế nhưng nàng rất điềm đạm, không buồn không vui, không có một chút khác thường nào.
"Lúc nãy ngươi đã chiếm được rất nhiều chỗ tốt rồi, có lĩnh hội được gì không?" Cô gái mở miệng, nàng cũng không xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại có một loại vẻ đẹp trầm lắng, tuyệt vời.
"Đại thiên thế giới, Thần ma khắp trời, áo nghĩa vô tận, rộng như mặt biển mù sương." Thạch Hạo nói, lập tức nhắm mắt lại cảm nhận hương rượu thoang thoảng trong khoé miệng.
Trong nháy mắt, hắn như lại cảm nhận được đỉnh nhỏ, đạo tháp, chiến mâu... nhảy vào trong miệng, hóa thành từng ký hiệu, diễn dịch thành kinh văn cổ xưa đầy ảo diệu.
Quả thực hắn đã cảm nhận được rất nhiều, đây là bảo vật vô giá, vào lúc đó hắn có ảo giác như mọc cánh thành Tiên bay lượn, thậm chí cảm thấy như được giải thoát.
Chỉ là, lúc này suy nghĩ lại thì sắc mặt chậm rãi thay đổi, từ từ nghiêm nghị sau đó là trắng bệch.
"Tại sao, tất cả đều xoá nhoà hết rồi!" Thân hình Thạch Hạo run lên, cố gắng nhớ lại nhưng rất nhiều thứ đều mơ hồ không nhớ ra được.
"Ta nói rồi,những thứ vừa nãy đều chẳng ích gì cho ngươi cả, đó chỉ là sự tiếp thu và kế thừa toàn bộ, c*̃ng chỉ có thể coi là đang tái tạo ra 'chúng ta' . Chỉ khi nào các ngươi bước ra con đường hoàn toàn khác thì mới có một ngày đột phá tất cả những gì vốn có, lúc đó 'pháp môn Tiên cổ' mà ngươi vừa uống xong mới có ý nghĩa, từ đó mới có thể tham khảo xác minh hai bên." Cô gái đáp.
"Một chén rượu sao đủ tham khảo chứ, một bình rượu chẳng qua c*̃ng chỉ được mười mấy chén, vả lại đều là do người làm ra, cách kỷ nguyên Tiên cổ đầy rực rỡ kia lại quá xa xôi." Thạch Hạo nói, đưa tay chụp vào bầu rượu.
"Ngươi quá tự tin rồi!" Thần sắc của cô gái nghiêm túc hiếm thấy, cánh tay trắng muốt như ngó sen giơ lên ngăn chặn lại cánh tay của hắn.
"Không thể được sao?" Thạch Hạo hỏi, ánh mắt trong veo.
"Có thể, nhưng ta muốn giải thích trước miễn cho ngươi ngay cả cơ hội hối hận cũng không có." Cô gái nhắc nhở. Nếu như Thạch Hạo không đủ điều kiện mà chạm vào bầu rượu thì chắc chắn sẽ hóa thành tro bụi.
"Ta đồng ý thử một lần!" Thạch Hạo rất tin tưởng, nếu như ngay cả điều kiện như vậy đều không đáp ứng được thì hắn làm sao tồn tại được trong sự náo loạn của thế giới sau này chứ.
"Nghe ta nói hết đã, nếu như ngươi đủ điều kiện như vậy sẽ càng đáng sợ hơn, khó có đường sống, sẽ dẫn đến kịch biến ngập trời!" Cô gái cực kỳ nghiêm túc, hoàn toàn khác với vẻ ôn hòa trước đây.
Thạch Hạo ngẩn ngơ. Cho dù là có phù hợp điều kiện hay không thì đều là kết cục chắc chắn chết? Vậy hắn còn dính líu làm gì nữa!
"Ở tình huống đằng sau còn ẩn chứa một con đường sống nữa, nhưng chỉ là do chúng ta suy diễn ra mà thôi, không biết có tồn tại hay không, nếu như có thì quá tuyệt vời rồi!" Cô gái này nói.