"Ta là đang vãng sinh, là ở luân hồi?" Thạch Hạo sững sờ, tại sao cô gái này lại nói như vậy, có thật không đây?
Rất nhanh hắn nghĩ tới một chuyện, trước kia chính mình từng hóa thành hạt nhỏ đi tới cạnh dòng sông thời gian, và nhìn thấy sông lớn bị mà đêm nuốt chửng, thấy từng toà lao tù xuất hiện. Cuối cùng, hắn bị một vòng xoáy phía trên dòng sông cuốn vào, lẽ nào khi tiến vào nơi đó sẽ đi vào luân hồi rồi sao?
Trong thời gian ngắn Thạch Hạo nghĩ đến rất nhiều chuyện, hắn không còn ở thế giới ban đầu nữa, nói cách khác, bản thân đã tiêu biến rồi sao?
Thạch Hạo yên lặng quan sát bản thân rồi lắc lắc đầu, hắn không tin, bản thân vẫn như cũ, không có gì thay đổi cả.
Cô gái rất điềm tĩnh, tựa hồ nhìn ra hắn đang suy nghĩ điều gì, nói: "Ngươi đã không còn ở nhân gian nữa."
Thạch Hạo nhíu mày, có thể cách nói này là đúng, hắn đã rời đi, đã hóa thành một hạt nhỏ tiến vào sâu trong vòng xoáy của dòng sông lịch sử kia.
Nếu như có vãng sinh, thì sẽ ra sao?
"Cái gọi là luân hồi, chỉ là một đoạn từng trải qua, cũng không nhất định phải đầu thai chuyển sinh, bắt đầu cuộc sống mới." Cô gái áo choàng rất thanh tú, ánh mắt ôn hòa.
"Phải vậy không, ta đang luân hồi như vậy, cũng không phải chuyển thế mà như là một đoạn hành trình, như vậy cũng là luân hồi sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Luân hồi bất kể năm tháng, có luân hồi trăm ngàn đời, c*̃ng có vãng sinh chớp mắt." Cô gái nói.
"Nhờ chỉ dạy!" Thạch Hạo nói với vẻ trịnh trọng.
"Tỉnh ngộ trong chớp mắt cũng có thể xem như là một lần luân hồi." Cô gái bình thản nói, tất cả tựa như rất bình thường.
Theo như nàng từng nói, cái gọi là luân hồi chính là một đoạn từng trải, thoát ra khỏi quỹ tích sinh hoạt vốn có, được mở ra trên một con đường khác, đây chính là một đoạn luân hồi.
Chớp mắt tỉnh ngộ, đời người có thể đột ngột chuyển biến, tựa như đã trải qua một loại luân hồi và hoàn toàn hiểu rõ, chính là như vậy.
"Còn có người tan biến, xông vào một Cổ giới và trải qua những việc kỳ lạ bên trong, khi quay trở lại thế giới lúc ban đầu thì khoảng thời gian hắn vừa trải qua kia chính là một đoạn luân hồi."
Bây giờ, Thạch Hạo đã rời khỏi thế giới trước đó, đi tới nơi này, cũng coi như là một đoạn luân hồi.
"Hay là ngươi lạc lối, quên đi một khoảng thời gian, đó cũng một đoạn luân hồi." Cô gái tiếp tục nói.
Trong động bảy ngày mà trên đời đã ngàn năm, cái này cũng là một loại luân hồi.
Thạch Hạo ngơ ngác, cô gái trước mắt mặt trắng như ngọc, đôi mắt linh động, thanh lệ xuất thế, giọng nói du dương làm cho hắn không ngừng suy nghĩ, thật lâu không nói gì cả.
"Có vài người, nguyên thần rời khỏi thân thể và rất lâu không quay lại, là đang ở tại nhà giam Hắc Ám, dựa theo lời ngươi nói, vậy cũng là một đoạn luân hồi sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Xem thế đi!" Cô gái gật đầu.