Một thiếu niên xuất hiện ở phía chân trời, nơi tay kéo chặt lấy chân nhện của Tam Đầu vương, hình ảnh này chấn nhiệp toàn bộ mọi người nơi đây!
Ánh chiều tà từ chân trời chiếu rọi kéo dài bóng ảnh của hắn trên mặt đất, tựa như khảm lên từng luồng ánh vàng và toả ra hào quang thần thánh.
Dù tin hay không thì Tam Đầu vương cũng đã chết trận, tất cả mọi người đều biết, nếu như còn sống thì với tính cách kiêu ngạo của nó sẽ không bao giờ để cẳng chân gãy của mình rơi vào trong tay của kẻ khác.
Rất lâu sau mọi người mới phục hồi lại tinh thần, chợt vô thức rùng mình một cái.
"Vị anh kiệt này đã thành danh chỉ trong một trận chiến, sẽ quật khởi như vậy ư?!" Có người than thở.
"Không ổn, phải diệt trừ bằng được, không thể để hắn trưởng thành, nếu không...!" Sinh linh của dị vực thì thầm, bọn họ tin rằng, nhân vật ngút trời này hơn phân nửa có thể sánh vai cùng với thành viên trong Hoàng tộc của bọn họ.
"Ta vẫn không thể tin được, chẳng lẽ hắn đã giết à?" Cũng có người ngờ vực.
Nhưng vào lúc này, ở phía đường chân trời chợt có người khác lao tới, bên trên áo bào trắng dính đầy máu tươi, tựa như là một Chiến thần giết ra từ địa ngục vậy, là một thiếu niên anh hùng ẩn giấu vẻ hào hùng.
"Mạc Đạo!"
Có người co rút con ngươi lại rồi nghiêm túc nói, bọn họ rất kiêng nể kỳ tài này, dù là người của Thư viện Thiên Thần hay là sinh linh của dị vực thì ai cũng có cảm giác này, bởi vì thân phận hiện tại của hắn rất là vi diệu.
"À, không đúng, các ngươi xem kìa, máu trên người hắn đều là của... Tam Đầu vương!" Có người hét lớn, phát hiện ra điểm khác lạ.
"Chính xác, là máu của Tam Đầu vương dính đầy trên người hắn!" Có vài người hai mắt b*n r* hào quang kỳ quái, tiếp đó từng người đều hít hơi khí lạnh tựa như nhớ ra chuyện gì.
"Đừng nói là... chính hắn đã giết đó chứ?" Có người nhỏ giọng nói.
Mạc Đạo lao tới sát bên cạnh Thạch Hạo, vẻ anh tư hơn người thế nhưng đều ẩn giấu lại cả, trong khi chớp chớp mắt thì sẽ có một loại uy nghiêm khiếp người.
Thời khắc Thạch Hạo cùng với Tam Đầu vương liều mạng thì đã có Động thiên duy nhất bảo vệ, cho nên trên người cũng dính không nhiều máu tươi, ngược lại Mạc Đại cùng với đối thủ của mình vẫn còn đang trạng thái kinh ngạc nên đã bị máu đẫm cả người.
"Thiếu niên này như sát thần, anh khí doạ người, dáng vẻ kiên cường, đây mới chính là người đã giết Tam Đầu vương thật sự!" Có người phán đoán.
Bởi vì, sau khi lại gần thì luồng khí tức trên người của Thạch Hạo rất rõ ràng, áo bào trắng loang lỗ vết máu, đó chính là máu tươi độc nhất vô nhị của Tam Đầu vương, chuyện này đã quá rõ ràng.
"Là ngươi đã giết Tam Đầu vương?" Lúc này, ngay cả sinh linh của dị vực cũng không nhịn được nữa nên lên tiếng hỏi, bọn họ khó mà tiếp nhận được sự thật này.
Rất nhiều người ngập tràn địch ý, lửa giận ngút trời, kẻ này lại giết đi một Vương tộc của chính thế giới mình, đại nghịch bất đạo, hoàn toàn phản bội.
Về phía Mạc Đạo, hắn chẳng hề nói lời nào, vẻ mặt đầy lạnh lùng đứng nơi đó.
"Các ngươi hô to gọi nhỏ gì thế hả, tất nhiên là chính tay ta giết rồi, thế nào, có anh hùng cái thế không hả?" Thạch Hạo lên tiếng rồi huơ huơ chân nhện trong tay mình.