"A..."
Thạch Hạo hét lớn, tựa như là một thác nước đen xì uốn lượn trong hư không.
Hắn vác lấy một cái chân nhện đầy to lớn của Tam Đầu vương rồi ra sức kéo lìa khỏi cơ thể nó.
Cùng lúc đó, Tam Đầu vương cũng gào thét vang khắp đất trời, khuôn mặt của cả ba cái đầu đều hiện vẻ dữ tợn, lúc này cả dãy núi đều sụp lún, sức chiến đấu kinh thế.
Cả hai đều đầm đìa máu tươi, đều gặp phải thương thế.
Thạch Hạo dựa vào sức lực mạnh mẽ nhất, hai tay dùng sức kéo lìa chân nhện, lúc này những vết rách lan tràn gần như đứt rời, huyết dịch tuôn trào.
Thế nhưng vô số lông nhện nhỏ bé như tơ và đầy mềm mại chợt dựng đứng và tạo nên tác dụng không cách nào tưởng tượng nổi, lập tức nó trở nên cứng chắc như là sắc thép.
Vô cùng bén nhọn, bình thường nó rất mềm dẻo thế nhưng vào lúc này, độ cứng chắc của nó còn hơn cả binh khí cấp Thiên Thần, không gì là không thể xuyên thủng, lập tức đâm thủng đôi bàn tay của Thạch Hạo.
Kết quả này vô cùng kinh người!
Ngay cả Mạc Đạo cũng sững sờ, không hề biết bản năng thiên phú của Tam Đầu vương sẽ như thế, những sợi lông nhỏ trên chân của nó lại đáng sợ như vậy, không ngờ lại là vũ khí cứng chắc nhất trên thân thể!
Bởi vị cả hai đều bị thương, cẳng chân của Tam Đầu vương suýt nữa thì bị Thạch Hạo kéo đứt, mà Tam Đầu vương cũng đã gây tổn thương cho đôi bàn tay của Thạch Hạo.
"Giết!"
Chỉ trong phút chốc, cả hai sinh linh đồng thời hét lên.
Giết!
Tiếng vang giòn giã truyền tới đồng thời tiếng hét thảm vang dội, một chân của Tam Đầu vương đã bị Thạch Hạo bẽ gãy, cẳng chân này dài tới ba mươi trượng và mang theo một mảng máu đen được hắn ôm chặt trong lòng rồi nhanh chóng lùi lại.
Tam Đầu vương rít gào, những cẳng chân khác đều toả ra ánh sáng rồi hoá thành những thanh chiến mâu toả ra ánh kim loại đáng sợ nhất, tất cả đâm thẳng về Thạch Hạo.
Keeeng!
Trong quá trình lùi lại thì Thạch Hạo giơ cẳng chân đang ôm chặt trong lòng lên rồi xoay tròn đánh về những chiến mâu kim loại đầy đáng sợ kia, lúc này những tiếng kim loại chói tai vang vọng khắp nơi.
Đồng thời, phù văn bảo thuật xuất hiện khắp nơi, không ngừng khuếch tán ra xung quanh.
Huyết dịch tung toé, cẳng chân kia đã bị đánh gãy thành mấy khúc.
Thạch Hạo tiếp tục lui lại, Tam Đầu vương thì gào thét, máu tươi khắp nơi.
Lần giao phong này đã khiến Tam Đầu vương nhận lấy thiệt thòi lớn, thế nhưng Thạch Hạo cũng trả giá chẳng hề nhỏ, hai cánh tay của hắn đã bị xuyên thủng, ngay cả xương trắng cũng lộ hết cả ra ngoài.
Đáng sợ nhất chính là, những cọng lông nhện đó đều mang theo kịch độc, những gân cốt của hắn đều trở nên đen xì, vốn ban đầu thân thể rất óng ánh nhưng giờ từ từ chuyển sang màu đen kèm theo là mùi hôi thối.
Đây không phải là chất độc bình thường mà là một loại bảo thuật nào đó, lúc này đang hoá thành những phù văn màu đen và ăn mòn thân thể của Thạch Hạo.
"Ầm!"
Thạch Hạo đứng yên nơi đó, thân thể không ngừng chiếu rọi ra hào quang óng ánh, diễn hoá ra thần hoả đốt cháy cả chín tầng trời.