Xung quanh Thạch Hạo là ánh sáng chói loá, nụ hoa rực rỡ, đó chính là sức mạnh thời gian tựa như là những lưỡi dao sắc bén chém về phía hắn!
Trong lúc hắn giơ tay thì không những năm ngón tay mà cả lòng bàn tay cũng xuất hiện những hoa văn kỳ dị, nó cũng mang theo hơi thở của thời gian, tất cả đều đón đánh một đòn kinh thiên của Tam Đầu vương.
Thần quang óng ánh nổ tung!
Đó là thời gian đang bị dập tắt, là năm tháng đang tách ra, trong giây lát tựa như đã trôi qua năm trăm năm, dù cho là trong toà thần miếu đầy thánh khiết nhất kia cũng tích đầy bụi trần.
Chỉ là, người bên ngoài trông thấy thì rất là ngắn ngủi, chỉ có một mảnh mưa ánh sáng lấp lánh rồi tất cả đều biến mất.
Tâm thần của Thạch Hạo tập trung cao độ, con Tam Đầu vương này quả nhiên rất đáng sợ, không ngờ còn nắm giữ thần thông tuyệt thế như vầy, nếu như không phải hắn cũng hiểu về sự huyền bí của thời gian mà đổi lại là người khác thì hơn nửa sẽ gặp nguy hiểm ngay!
Sức mạnh thời gian, thứ này là thứ đáng sợ nhất, dù là Bất hủ giả cũng vì nó mà trở nên suy yếu chứ đừng nói là những sinh linh đang không ngừng tranh đấu trong cõi hồng trần.
Ở thời cổ đại cũng không biết đã có bao nhiêu đại nhân vật kinh thiên động địa dại khờ trong năm tháng, sinh mệnh không thể mãi mãi và tọa hoá bên trong dòng sông thời gian.
Vì vậy, bảo thuật thời gian là môn khiến người khác kiêng kỵ nhất, mặc kệ là cao thâm hay là sơ sài, chỉ cần hơi chút dính dáng tới lĩnh vực thời gian thì sẽ khiến người khác căng thẳng và lo lắng.
"Cũng khá đó chứ, chỉ là một đòn tuỳ ý, không hề có tích tụ sức mạnh, chưa từng vận chuyển tới sức mạnh thời gian, tiếp nào!" Tam Đầu vương lần đầu tiên quay đầu nhìn kỹ vào đối thủ của mình, ánh mắt của nó lộ vẻ kỳ dị nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
Thạch Hạo chẳng hề sợ hãi, vừa nãy hắn cũng đã ẩn đi thủ đoạn mạnh nhất của mình, là trực giác mách bảo hắn đòn đó sẽ không thể g**t ch*t được Tam Đầu vương, nó rất cẩn thận và vẫn đang hết sức đề phòng.
Vì vậy, hắn vẫn tin tưởng và cũng đang chờ đợi, lúc chạm trán thật sự sẽ chớp cơ hội tung ra một đòn kết liễu đối phương!
Vù!
Gió to rít gào, Tam Đầu vương há miệng thổi một hơi thật lớn, một cơn gió màu xám phá nát hư không vù vù lao tới, thứ này làm cho người người sợ hãi, lại là một loại bảo thuật khác, chẳng lẽ cũng thuộc về cửu Thiên thập Địa.
"Giết!"
Lúc này, Mạc Đạo cũng đã xuất thủ, trong lúc hắn giơ tay thì cả bầu trời đều là ngọn lửa lớn, đâu đâu cũng có những bông hoa sen đỏ rực mang theo ánh lửa hừng hực đốt cháy trời cao, nhấn chìm Tam Đầu vương.
Bởi vì, hắn sợ Thạch Hạo sẽ phải chịu thiệt.