Đã bị bắt giữ!
Thiếu niên áo bào trắng Mạc Đạo bối rối, hắn bị giam giữ không cách nào động đậy được, cả người tựa như là tượng đất.
Hắn là ai, là chí tôn trẻ tuổi một đời, đánh khắp cả một vực cũng chẳng hề có đối thủ, từng bước chân l*n đ*nh Bất Hủ sơn, đã đi tới vùng cổ giới kỳ dị kia và từng thấy qua Bất Hủ giả.
Thế nhưng lại thất bại, bị người khác bắt giữ!
Làm sao có thể cam tâm, làm sao có thể khuất phục chứ, hắn tung hoành hơn hai mươi năm, lúc đối địch thì sao, ngoại trừ vị tỷ tỷ siêu nhiên rời xa tục thế thì chưa hề nếm mùi bại trận, lúc này khó lòng mà tiếp thu được.
Mạc Đạo ngửa mặt hét dài, hắn muốn tránh thoát thế nhưng thủ pháp của kẻ địch quá kỳ dị, cùng với việc hắn không cách nào có thể phá giải được phong ấn, hắn không cách nào động đậy được.
Hắn ra sức lắc lắc đầu, sóng lớn ngập tràn trong lòng!
Mạc Đạo với thiên tư siêu tuyệt thế nhưng hoàn toàn thất bại, ngay cả hắn cũng sẽ không tin mình lại thành ra như vậy chứ đừng nói là những người khác.
"Ta không phục!" Mạc Đạo hét lớn.
Vào lúc này, đám người Thư viện Thiên Thần đều trợn trắng mắt, tên khốn kia không ngờ lại có thể chiến thắng Mạc Đạo?
Sinh linh của dị vực lại càng khó chấp nhận hơn, đường đường là Mạc Đạo, nhân kiệt một đời, ngạo thị cả cổ vực ở bên ngoài Biên hoang cổ, cứ thế lại bị người khác bắt gọn, tựa như đang nói mớ giữa ban ngày vậy.
Nếu như là nhân vật lớn tuổi ra tay thì không tính, mọi người đều có thể chấp nhận được, thế nhưng vẻ mặt của người kia còn non nớt hơn, độ tuổi còn nhỏ hơn cả Mạc Đạo.
Kết quả lại là thất bại, việc này làm mọi người không cách nào chấp nhận nổi.
"Mạc sư huynh!" Mấy người hét lớn.
"Ta không tin Mạc sư huynh sẽ thất bại, chắc chắn tên khốn đó đã giở trò bẩn, vận dụng món ma khí nào đó, mọi người nhanh nhanh tới cứu Mạc Đạo sư huynh đi!" Có một vài thiếu nữ không phục hét toáng lên.
Rầm, nơi đây trở nên rối loạn, hai người ở giữa chiến trường bị mọi người vây kín.
"Không thua nổi luôn à?" Vương Hi cất tiếng.
Cũng trong lúc đó, một số người của Thư viện Thiên Thần bừng tỉnh và đồng thời lao về trước, tuy rằng trước kia có một số người lòng ôm địch ý với Thạch Hạo, thế nhưng vẫn có phần lớn người chẳng hề có oán thù gì, cho nên lấy đại cục làm trọng và đồng ý ra mặt.
Trong nhất thời, sát khí nổ tung, sóng thần lực khuấy động, nơi đây trở nên náo loạn, một cuộc hỗn chiến đầy đáng sợ bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ mở ra.
Song phương vốn là cừu địch và hiện giờ lại phát sinh chuyện như vậy nên chắc chắn sẽ là mồi dẫn lửa, sẽ khơi dậy một cuộc chiến kinh thiên.
"Thả Mạc sư huynh ra!" Một đám người hét lớn thế nhưng cũng không lập tức xông lại, bọn họ sợ Thạch Hạo sẽ ra tay g**t ch*t hắn.