Lời của hắn vừa thốt ra, toàn bộ chiến trường đều có chút yên tĩnh.
Đây là người nào, chặt chết Hư Không thú? Làm người khác tưởng mình đang nằm mơ, tin tức quá kinh người mà.
Hư Không thú là sinh linh đỉnh cấp, đã tu ra ba luồng tiên khí, ít có địch thủ, nếu xui một xí thì dù không địch lại c*̃ng có thể bỏ chạy, bởi vì bản lĩnh lớn nhất của chúng nó chính là tan vào hư vô.
Nói như vậy, Hư Không thú khó mà bị g**t ch*t!
Vì lẽ đó rất nhiều người đều bị lời nói đột ngột của hắn làm cho kinh ngạc đến ngây người. Trong nhất thời, rất nhiều tu sĩ của Thư viện Thiên Thần đồng thời trông lại, bao gồm cả mấy người Lục Đà, Yêu Nguyệt công chúa.
Tiếng 'Ha' chợt vang lên, có người cười cợt chế giễu.
Yên tĩnh trong chốc lát rất nhanh bị đánh vỡ.
Mọi người liếc mắt quan sát, là sinh linh của thế giới khác, đến từ bờ bên kia, hơn nữa còn là một nhân vật phi phàm đang đánh với Huyền Côn khó phân thắng bại.
"Chỉ bằng ngươi mà c*̃ng mơ tưởng muốn g**t ch*t Hư Không thú? Ha ha!"
Tiếp theo, mọi người của thế giới bên kia đều nở nụ cười cùng với vẻ bỡn cợt, còn có châm biếm, càng là xem thường sau khi nhìn thấu lời nói dối ấy.
"Ngươi biết Hư Không vương tộc phi thường tới cỡ nào không? Vừa nãy nó lại đang niết bàn, lúc này đã ngưng kết cùng toàn bộ hư không để thành một thể, sức phòng ngự đạt đến mức mạnh nhất, trong cùng cấp không người nào có thể phá, chỉ có người mạnh hơn từ một hai cảnh giới lớn thì may ra mới phá nổi."
"Ngươi chẳng qua là một tu sĩ ở cảnh giới Thánh tế, cũng dám nói khoác không biết ngượng à? Ồ, hình như đã tu ra tiên khí, thế nhưng dù là vậy c*̃ng còn lâu không đủ, thực sự là chuyện cười!"
Người thế giới bên kia không ngừng chế nhạo, mỗi một người đều mang theo nụ cười mỉa mai, căn bản không tin tưởng lời của hắn.
Bởi vì, ở thế giới kia có ghi chép, sức phòng ngự mạnh nhất của Hư Không thú chính là lúc đang niết bàn, hòa thành một thể cùng đất trời, tuy hai mà một, không đánh hạ được.
Vì vậy, tất cả mọi người cũng không tin Thạch Hạo có thể giết Hư Không thú, chỉ xem như là một chuyện cười mà thôi.
"A, chắc chắn Hư Không đại nhân đã giấu mình vào hư không rồi, niết bàn nên cần phải tu dưỡng. Không lâu sau, lúc đại nhân xuất hiện thì sẽ càng mạnh mẽ hơn."
"Nếu xuất hiện lại thì đại nhân đã không còn là Thiên Thần nữa rồi, đã chính thức bước vào cảnh giới cao hơn, có thể liếc nhìn thiên hạ!"
Người bên Thư viện Thiên Thần nghe nói vậy thì đều sửng sốt, sau khi Hư Không thú niết bàn thì sức phòng ngự sẽ kinh người như thế ư?
Thế chẳng phải là, nó đang âm thầm ngủ đông, sau khi xuất hiện lần nữa thì sẽ càng mạnh mẽ hơn sao? Tất cả mọi người đều cảm thấy nặng nề.
"Ồ, cơ duyên lớn nhất của Hư Không vương tộc chính là sau khi niết bàn sẽ giác ngộ. Giờ nào khắc nào mà chẳng có người mong ngóng vị đại nhân này sẽ bất ngờ tìm hiểu thấu đáo ở nơi đây."
Sinh linh ở thế giới bờ bên kia đều mang theo vẻ cười cợt châm biếm nhìn Thạch Hạo, cảm thấy hắn khoác lác vô cùng, hiện giờ mất mặt quay lại nên đều lộ vẻ khinh bỉ.
Thạch Hạo c*̃ng là âm thầm kinh ngạc, Hư Không thú mà niết bàn thì sẽ khó giết tới như vậy sao? Thế nhưng hắn lại cảm thấy rất dễ dàng mà, vẫn không có bị bí lực hư không cắn trả và ngăn cản gì.