Lần này không xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn gì nữa, nửa người Hư Không thú đều đã nát bét cả, tự nhiên sẽ mất đi sức chiến đấu mạnh nhất.
Đồng thời vào lúc này, trạng thái lão hoá của nó vẫn chưa được giải trừ, vẫn vô cùng già nua và yếu đuối, vảy giáp buông lỏng, sừng lờ mờ tối tăm.
Hiện giờ đừng nói là Thạch Hạo, dù đổi lại một người chỉ có một luồng tiên khí đến thì c*̃ng đủ để diệt trừ nó rồi.
Tuy nhiên, Hư Không thú không phải con thú bình thường, dù rơi vào trạng thái này c*̃ng không ngừng phản kích, nó không cam lòng, bởi vì ngày thường nó cao cao tại thượng nên lúc này mới không cam lòng thất bại, không muốn diệt vong.
"Khà khà, là ai đã nói dòng máu của chúng ta dơ bẩn và huyết thống của ngươi cao quý hơn nhiều thế nhỉ, sao hiện giờ lại bị ta đạp ở dưới chân thế?" Thạch Hạo cười nhạo.
"Con sâu bọ thấp hèn như ngươi thì việc thắng lợi nhất thời như vầy tính là cái gì, chờ đại quân của thế giới chúng ta hoàn toàn tới đây thì dù là mười ngàn người như ngươi c*̃ng không đủ giết, tất cả đều là cặn bã!"
Tuy Hư Không thú bị người đạp ở dưới chân thế nhưng sự kiêu căng vẫn không giảm, luôn cảm thấy bản thân cao cao tại thượng nên vẫn canh cánh trong lòng việc bị người của thế giới này đánh bị thương.
"Ầm!"
Địch thủ bị mình dẫm đạp dưới chân mà vẫn dám nói năng ngông cuồng như vậy, Thạch Hạo chỉ đành tặng thêm một cước vào miệng nó, lập tức máu tươi tung toé.
Máu tươi bay tứ tung, hàm răng rụng rời, cả cái miệng chẳng ra hình thù gì.
Cảnh tượng này có chút thê thảm, đường đường là một Hư Không thú chưa bao giờ chịu phải đau đớn mà hôm nay lại bị người giẫm đạp, nửa người đều nát bấy.
Trong mắt nó bốc lên vẻ hung ác, dự cảm bản thân khó lòng thoát khỏi một kiếp này nên dùng ánh mắt cừu hận nhìn chằm chằm hắn, đồng thời bên trong cũng có vẻ sợ hãi, sự mấu thuẫn này lan toả khắp toàn thân.
"Nói đi, thế giới kia của các ngươi đã xảy ra chuyện gì, nói hết những điều ngươi biết cho ta nghe, như vậy ta sẽ giữ lại cái mạng nhỏ này và làm thú cưỡi cho ta." Thạch Hạo nói.
Hắn rất muốn biết thế giới bên kia là một thế giới cổ xưa thế nào, có những sinh linh ra sao, vì sao bọn họ lại mạnh mẽ đến mức ép cả thế giới này không kịp thở.
Hắn càng muốn biết, hệ thống tu hành thế giới kia có tương đồng với bên này hay không, thịnh vượng với cỡ nào.
"Đừng hòng đạt được cái gì từ chỗ ta. Loại người như ngươi c*̃ng vọng tưởng thu ta làm thú cưỡi, mơ hão!" Hư Không thú nói.
Thạch Hạo không nói hai lời, lần nữa nhấc chân đạp cái ầm, cái miệng rách nát kia liền biến mất hơn phân nửa, nó chỉ có thể dùng thần niệm truyền âm mà thôi.