Một chưởng đánh ra, hư không tựa như lưu ly ào ào phá nát, vết nứt âm u lan tràn khắp nơi, vô số sát khí lao vút ra ngoài đồng thời chân thân của một sinh linh cũng lộ diện.
Thạch Hạo lại ra tay, chùm sáng cuồn cuộn giữa năm ngón tay khiến nơi này vỡ nát!
Cũng chính vì vậy nên bất cứ thứ gì cũng không thể ẩn nấu được, có điều hắn không nghĩ tới lại có thể kéo ra một sinh linh khổng lồ và dữ dằn như thế.
Đây là một con hung thú thân tê giác, đầu mãnh thú, trên đầu còn có mười tám cái sừng đầy hung ác và mạnh mẽ, nó cao tới mấy trăm trượng tựa như là một ngọn núi nhỏ vậy.
Nó có sáu cái chân đều to lớn như cột trụ, trên đùi là dày đặc vảy Kỳ Lân chứ cũng không hề giống da dày như tê giác, sau lưng còn mọc ra một cái đuôi cá sấu đỏ tươi bóng loáng.
Đồng thời Thạch Hạo giật mình phát hiện, mình không còn ở chiến trường kia nữa, cùng với một quyền mà hắn đã đấm ra thì bản thân và con quái thú này đã tiến vào giữa núi rừng nguyên thủy đầy rậm rạp này.
"Hư Không thú!"
Thạch Hạo giật nảy mình, đây là một con Hư Không thú, rất giống với sách cổ ghi chép lại.
Một con Hư Không thú còn sống!
Đây là sinh vật được ghi chép trong sách cổ, trên thực tế đã không thể nhìn thấy được từ rất lâu trước, không nghĩ tới hôm nay, ở ngay nơi này hắn lại nhìn thấy một con Hư Không thú bằng da bằng thịt!
Lúc ở tám vực thì Thạch Hạo đã từng thấy da Hư Không thú không hoàn chỉnh, mà sau khi đi tới Ba ngàn châu thì c*̃ng không nhìn thấy, chỉ có mỗi binh khí bằng xương cốt quý báu.
Có người nói, loại sinh vật này gần như đã tuyệt chủng, ngay ở thời cổ đại c*̃ng hiếm có dị thường, số lượng cực ít.
Trong rừng núi xung quanh cũng có một vài bóng người đang chiến đấu, khi nhìn thấy cảnh ấy thì đều lộ vẻ kinh sợ.
Dù là tu sĩ bên thế giới khác nhìn thấy phe mình còn có một con dị thú như vậy cũng khá là giật mình, không nghĩ tới người trong bóng tối lại là nó.
"Thì ra là vậy, ta không biết lý do tại sao loại sinh vật này lại hiếm thấy và quý giá như vậy, hóa ra là sinh vật ở thế giới khác!" Thạch Hạo bỗng nhiên hiểu rõ.
"Ngu xuẩn, những Hư Không thú rơi rớt ở cái cổ giới tan nát này cũng chỉ có thể xứng gọi là thú, bởi vì đã dung hợp với huyết thống hèn hạ của thế giới các ngươi từ lâu, đã rơi xuống cấp thấp, sao có thể so sánh với huyết mạch Vương giả như ta?" Sinh linh này lạnh lẽo âm trầm mở miệng đầy kiêu căng, trong lời nói mang theo một loại nhục nhã và khinh thường sinh linh thế giới này.
Lời nói như thế đã khiến đệ tử Thư viện Thiên Thần tức giận, quá khinh người, thật sự cho rằng chỉ có chúng nó mới cao cao tại thượng sao?
Thế nhưng điều này quả thực cũng làm người ta giật mình, Hư Không thú chính là một trong những thần thú kỳ lạ nhất thế gian. Điều khiển không gian, là bảo thuật mà chúng thông thạo, được cho là có thể nối liền Tiên Đạo.