"Ha ha. . ." Tiếng cười này đầy ngông cuồng, còn có pha chút châm biếm và lạnh lẽo, nói: "Liên tục thua trận, chưa hề chiến thắng, cổ địa suy yếu, chủng tộc thấp kém, còn có thứ gì khác để các ngươi kiêu ngạo và tự tin thế hả?"
Đây đã không còn là chế giễu nữa mà là sỉ nhục, hơn nữa là đang ám chỉ toàn bộ sinh linh trong cửu Thiên thập Địa, nhắc lại những ký ức từng thất bại và sỉ nhục kia.
Đừng nói những thanh niên như đám Thạch Hạo, Huyền Côn, ngay cả các cô gái tới từ thế gia bất hủ như Vương Hi, Yêu Nguyệt khi nghe thế cũng đều tức giận, cơn ấm ức ẩn giấu trong lồng ngực.
Quá nhục nhã, năm tháng dài đằng đẵng qua đi, thảm bại ngày xưa là nỗi đau vĩnh viễn của cửu Thiên thập Địa, toàn bộ kỷ nguyên bị vùi lấp, sinh linh gần như diệt sạch, chỉ có số ít người của Trường Sinh thế gia tránh được và giữ lại tính mạng.
Mỗi khi nhớ tới, đó đều là một loại đau đớn, là một nỗi sỉ nhục khắc sâu.
Hiện tại nhắc lại chuyện xưa, con cháu của đám sinh linh đối địch kia lại dùng loại giọng điệu này để đề cập, giống như rạch xé lên vết xẹo, là một vết thương đẫm máu.
"Sao nào, ta nói không đúng hả, sao các ngươi không lên tiếng?" Sinh linh kia tiếp tục mở miệng, vẫn ẩn trong bóng tối chứ không hề hiện thân.
Tu vi đến một bước này rất khó bị người phát giác, bởi vì đã quá mạnh mẽ, hắn không phải tu sĩ tầm thường.
Điệu bộ đầy kiêu căng cùng với vẻ khinh bỉ đi chung, là đang cố ý làm nhục mà.
"Có ngon thì lộ diện đi, ta nhất định phải đánh với ngươi ba trăm hiệp, sau đó mới giết ngươi!" Có đệ tử của Thư viện Thiên Thần quát lên, không thể chịu nổi loại sỉ nhục này.
"Tu sĩ nhỏ bé mới tu ra một luồng tiên khí cũng xứng đánh với ta, còn kém xa, không xứng!" Người kia lạnh nhạt nói.
"Đi ra, đánh là biết!" Tên đệ tử Thư viện Thiên Thần kia quát mắng, hắn không phục, mặc dù biết quá nửa là không địch lại nhưng lại không muốn cúi đầu chịu nhục.
"Đã muốn chết thì vô tư thôi, ta giúp ngươi." Câu nói này vừa ra thì tất cả mọi người đều biến sắc, bởi vì một luồng kiếm khí vô hình lao tới xuyên thủng thân thể người kia.
Việc này xảy ra quá nhanh tới mức người khác không kịp phản ứng.
Đồng thời, đây là kiếm khí từ hư không phát ra, cũng không phải bắt nguồn từ đám sinh linh đối diện kia, tức là kẻ địch đang ở ngay bên cạnh chỉ là không ai có thể phát hiện.
Điều này khiến cho rất nhiều người rùng mình một cái, trong lòng sinh ra cảm giác lạnh lẽo.
Một đóa hoa máu bắn lên, tên đệ tử của thư viện kia ngã xuống, thân thể cơ hồ bị chẻ làm hai.
May mắn duy nhất chính là hắn vẫn chưa chết, vẫn còn sống, là Thập Quan vương đã ra tay ngăn cản lại một phần kiếm khí, bởi vì người này cách hắn không xa.
"Ngu xuẩn, đây chính là kết quả khiêu khích ta." Âm thanh lạnh lẽo âm trầm kia nói.
Đến bây giờ còn có thể nói cái gì, người này cực kỳ nguy hiểm đồng thời cũng quá mạnh mẽ. Hắn có một môn bí pháp ẩn thân rất khó bị phát hiện, giết người vô hình.
Thạch Hạo nhíu mày, loại thủ đoạn này rất giống với sát thủ của vương triều Thiên quốc ở ba ngàn chân, chỉ có điều càng cao minh và đáng sợ hơn mà thôi.