Chiến tranh sắp bùng nổ, sự tranh đấu giữa các kỳ tài ngút trời sắp sửa bắt đầu!
Nhóm người này còn rất trẻ, tuổi thanh xuân rất còn dài, ai nấy đều nhanh chóng tiến tới, có người với dòng máu nóng lan toả khắp thân, có người tự cho mình bản lĩnh cao cường, cũng có người chỉ là vì lòng không cam nên muốn chiến một trận.
Đương nhiên cũng có người khinh thường, khi thấy Thạch Hạo cùng sóng vai với Vương Hi thì nhỏ giọng nói: "Nhiều người đi vào cũng không biết sẽ chết bao nhiêu nữa, tu vi thấp cũng không cần đi vào được chứ?"
Có người đứng bên cạnh khó chịu, còn chưa khai chiến mà tên khốn này đã nhụt chí rồi à?
Lúc này, bọn họ đã tới gần ngọn núi màu đen kia, sắp sửa đi vào trong màn ánh sáng ấy, một khi đi vào đó chính là một thế giới khác, sống chết khó đoán.
Có người cười nhạo nhìn về Thạch Hạo, nói: "Thật khó cho ngươi, vậy mà vẫn phải đi theo bên cạnh Vương Hi, chà chà." Người ấy lắc lắc đầu.
Thạch Hạo đương nhiên sẽ không quan tâm, chỉ là thuận miệng nhắc nhở đầy thiện ý, nói: "Nhiệt huyết nhiều cũng chưa chắc đã tốt, nếu đi vào coi thì việc uổng mạng cũng không đáng đâu."
"Đừng nói ngươi muốn làm kẻ đào binh nghe?" Có người kinh ngạc nhìn hắn, hắn chưa bao giờ gặp phải người nào sợ chết như thế, không ngờ lại nói ra được những lời này ngay trước mặt tất cả mọi người.
"Nếu như có cường giả cấp Giáo chủ thì đương nhiên phải trốn rồi, vậy mà cũng hỏi à?" Thạch Hạo đáp.
Trong mắt mọi người, dưới hoàn cảnh này thì phải tử chiến tới cùng, kẻ này chẳng hề có chút khí khái gì cả, dù cho trong lòng có loại suy nghĩ ấy thì cũng không được nói ra.
Yêu Nguyệt công chúa khẽ cười rồi nhìn Vương Hi, nói: "Muội muội, vị đạo nữa này đáng yêu thật đó, chưa chiến mà đã nghĩ tới việc trốn rồi."
Vương Hi bất đắc dĩ, đôi mắt đẹp tựa như dao sắc khẽ lườm Thạch Hạo một cái.
Núi lớn màu đen đầy hùng vĩ được màn ánh sáng bao phủ, phía trước là một thế giới hoàn toàn khác.
Giữa bầu trời, Thập Giới đồ và túi Càn khôn đứng ngang nhau, tựa như đã dung hợp làm một thể và đang tiến hành khai thiên tích địa, khí hỗn độn không ngừng khuếch tán ra xung quanh.
Không chút do dự, những người này tiến vào từ bên dưới chân núi, tiếp đó đi vào trong một tiểu thiên thế giới kỳ lạ.
Đương nhiên, trong lúc này Thập Giới đồ cũng sẽ lấp lánh thần mang và chiếu rọi ra một mảnh ánh sáng rực rỡ, nếu không bọn họ tuyệt đối không thể vào được.
Đây không phải là vượt giới, thế nhưng cũng tựa tựa như vậy.
Chỉ trong nháy mắt, hoa thơm cỏ lạ chim hót véo von, cây cỏ xanh biếc, vách đá toả khói tím, thi thoảng còn nghe được tiếng của thuỷ thú gào thét, chim thần khẽ hót, vô cùng an lành.
Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ, hoàn toàn khác với những gì nhìn thấy từ bên ngoài, thế giới này bừng bừng sức sống.