Tiếng gió vù vù tựa như thần quỷ đang gào khóc vậy.
Vương Hi giữ chặt quần áo trên người, cảm giác trong người không được khỏe.
Chiếc chiến xa tả tơi tựa như bị thiên thạch đập trúng chợt lõm vào một lỗ lớn, đồng thời những vết rách không ngừng lan tràn ra xung quanh.
Thạch Hạo đỡ lấy Vương Hi rồi dìu nàng vào trong xe.
"Bị kẻ nào ném trứng ung à, ngay cả tiên tử mà cũng nỡ làm như vậy ư." Thạch Hạo trêu chọc.
Keeng!
Tiếng kim loại va chạm vang lên, Vương Hi với động tác rất nhanh vận dụng ba luồng tiên khí điều khiển Kim Cương trác, lần nữa đặt lên trên đầu của Thạch Hạo, lập tức ánh sáng lộng lẫy sáng rực phát sinh.
"Làm người cần phải hiền hậu chút xíu!" Thạch Hạo đỡ lấy một tay còn mắt thì nhìn chằm chằm đôi mắt đẹp của nàng.
Vương Hi không nói lời nào mà chỉ chớp chớp cặp mắt đẹp, bên trong không ngừng lưu chuyển hào quang, bởi vì nàng đã bị trọng thương nên không yên lòng về hắn, vì vậy mới vận dụng tới Kim Cương trác.
Thực tế, vừa nãy Thạch Hạo hoàn toàn có thể tránh thoát, dù cho đối phương đã tu ra ba luồng tiên khí nhưng thương thế lại rất nghiêm trọng, tốc độ không cách nào so được với hắn, chỉ là hắn không muốn tránh né mà thôi.
"Ngươi đã thấy kẻ g**t ch*t Phong Hành Thiên à?" Vương Hi hỏi dò, nàng rất quan tâm tới chuyện này, dù sao đó cũng là một kỳ tài thần đạo hiếm thấy từ xưa tới nay.
Chỉ cần tu ra ba luồng tiên khí thì tuyệt đối là người tài ba, ngày sau chắc chắn sẽ vang danh khắp nơi, phá tan chín tầng trời, dõi mắt nhìn thiên hạ bên dưới.
Nhân vật như thế này rất khó g**t ch*t, mặc dù là chí tôn cùng cấp yếu hơn đôi chút thì họ vẫn có thể chạy thoát, giữ vững một mạng.
Nhưng một người như vậy lại chết thì làm sao khôgn khiến Vương Hi giật mình chứ, bởi vì nàng cũng là một nữ chí tôn nắm giữ ba luồng tiên khí, nếu như gặp phải kẻ bí ẩn kia thì có thể ngăn chặn được không?
"À, tất nhiên là thấy chứ, không phải ta vừa nói rồi à, nếu không phải chậm một tí ti thì chắc chắn ta đã g**t ch*t Phong Hành Thiên trước cả hắn." Thạch Hạo gật gù.
Vương Hi lườm hắn một cái, chẳng biết nói gì với tính cách của tên khốn này, khoác lác và tự luyến, một khi mà gặp phải cường giả tu ra ba luồng tiên khí thì bảo đảm sẽ chạy mất dép ngay.
"Hắn có bộ dạng ra sao, có thì đặc thù không?" Vương Hi hỏi, muốn hiểu rõ để sau này lỡ gặp gỡ còn biết phán đoán.
"Không thể không nói, người ấy rất anh tuấn, hơn xa Lục Đà, Phong Hành Thiên, khí vũ hiên ngang, phong thái tuyệt thế!" Thạch Hạo thở dài nói.