Vẻ mặt của Phong Hành Thiên cứng đờ, miệng tuy rằng đã mở thế nhưng lại không cách nào nói thành lời, bọt máu không ngừng ứa tràn ra ngoài.
Đồng thời, các vị trí trên thân thể hoàn toàn tan rã, máu tươi đỏ sẫm tuôn trào trông rất ghê rợn.
Phụt!
Cả người hắn không cách nào duy trì được hình dạng nữa, lập tức hóa thành một đống máu và xương, cứ thế chết như vậy.
Thạch Hạo kinh ngạc, Lục Đạo Luân Hồi thiên công quá mạnh mẽ, đòn đánh vừa rồi bá đạo và tuyệt luân, đã đánh gục một kỳ tài ngút trời.
Cách đó không xa, Yêu Nguyệt công chúa và Huyền Côn giật mình không thôi, một vị con cưng của trời đã tu ra ba luồng tiên khí lại bỏ mạng như vậy? Bọn họ kinh ngạc vô cùng.
Việc này không phải là chuyện nhỏ, chắc chắn sẽ khuấy động cả Vô Lượng Thiên, Phong Hành Thiên với thiên phú tuyệt luân nhưng đã héo úa!
Một khúc xương màu vàng lóe lên trong ánh máu như muốn phá không chạy trốn.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo thất kinh, hắn đánh ra một tia chớp hóa thành một con Toan Nghê há miệng gầm thét, tức thì nó nhào tới ngăn cản lại khúc xương vàng kia.
Chỉ là khúc xương này có chút đặc thù, không ngờ lại có thể xuyên thủng Toan Nghê rồi lao vút hòng bỏ chảy khỏi cung điện bên dưới lòng đất, thoát ly khỏi vực sâu này.
Yêu Nguyệt công chúa xuất thủ, nàng đánh ra một luồng ánh trăng ôn nhu lên trên khúc cốt phù này khiến cho nó hơi khựng lại.
"Ầm!"
Huyền Côn cũng xuất thủ, hai tay kết ấn hóa thành ánh sáng cuồn cuộn phong ấn cốt phù này lại.
Thạch Hạo biết đây là thứ gì, chắc chắn là Bảo mệnh phù, là chí bảo được Thư viện Thiên Thần ban cho, không ngờ nó lại hoàn toàn khác với những đệ tử bình thường khác.
Thạch Hạo lại diễn biến ra Lục Đạo Luân Hồi thiên công, sáu cái hố đen xuất hiện và cùng xoay tròn, chớp mắt đã ổn định lại cốt phù này rồi nghiền nó thành bột mịn.
Một tiếng hét thảm như có như không truyền tới, là minh chứng cho việc Phong Hành Thiên đã hoàn toàn chết đi, cũng không cách nào phục sinh lần nữa.
Thạch Hạo lặng yên đứng nơi đó thật lâu mà chẳng hề nói gì, một chí tôn trẻ tuổi tu ra ba luồng tiên khí cứ thế bị hắn g**t ch*t, cảm giác hơi mộng ảo.
Là do Lục Đạo Luân Hồi thiên công quá mạnh hay là Phong Hành Thiên quá yếu?
Đây chính là nhân vật đã tu ra ba luồng tiên khí đầu tiên mà Thạch Hạo g**t ch*t. Nếu chuyện này mà lan truyền thì chắc chắn sẽ tạo nên cơn chấn động vô cùng lớn.
"Quá yếu sao, lẽ nào Phong Hành Thiên cũng chỉ là thiên tài trẻ tuổi được dùng phương pháp kỳ lạ nào đó bồi dưỡng mà thành, cái gọi là ba luồng tiên khí kia cũng chỉ là đi cướp của người khác, cũng không phải do tự mình tu hành?" Thạch Hạo thì thầm.
Nghe vậy thì hai người Yêu Nguyệt và Huyền Côn đều cứng họng, chẳng biết nói gì hơn.
Tiếp đó thì hai bên tách nhau và đề phòng lẫn nhau, bởi vì đây chính là một nhân vật tràn đầy nguy hiểm, hắn đã g**t ch*t Phong Hành Thiên, tạo nên ảnh hưởng cực kỳ to lớn!
Đương nhiên, còn có một Phong hầu càng kinh khủng hơn, đây là người rất có thể sẽ trở thành một đại chí tôn thế nhưng lại chết một cách khó hiểu.
"Chuyện hôm nay sẽ xử sự ra sao?" Yêu Nguyệt công chúa nhìn chằm chằm hai bãi máu trên mặt đất rồi hỏi, hai người này đều có lai lịch cực kỳ lớn, chắc chắn sẽ dấy lên phong ba vô tận.