Vực sâu to lớn, sau khi trải qua cuộc chiến đấu thì bốn vách tường càng đổ nát, càng lúc càng rộng lớn.
Cung điện bên dưới lòng đất này rất rộng rãi, từng mảng kiến trúc đan xen, cũng không biết đã trôi qua bao nhiêu năm tháng thế nhưng chúng vẫn sừng sững như trước.
Phong Hành Thiên là người đầu tiên xông vào trong cung điện này.
Vượt qua dự liệu của mọi người là, hắn cũng không hề gặp phải bất luận phù văn đáng sợ nào cả, tất cả mọi người đều thuận lợi đi vào, không có nguy cơ bất ngờ nào xảy ra.
Một cây cổ thụ xanh biếc tựa như được tạc từ ngọc xanh đang sinh trưởng nơi đó, bất kể là lá hay là thân hay là rễ đều có màu xanh biếc, tràn ngập sức sống.
Từ khi tới khu chiến trường cổ này thì toàn bộ đều là màu đỏ nâu, mặt đất khô cằn và lạnh lẽo chẳng chút sức sống nào, không nghĩ rằng ở trong lòng đất này lại có thể nhìn thấy một cây thực vật như vậy.
"Ồ?" Thạch Hạo vừa mới tiến vào trong cung điện dưới lòng đất này thì chợt cảm thấy có gì đó không đúng, bởi vì thực vật nơi đây rất um tùm, có chút kỳ lạ.
Tự hình thành một giới!
Đây là một tiểu thiên thế giới, cũng không phải chỉ là một tòa cung điện mờ mịt bình thường lúc trước, sau khi đi vào trong thì cảnh vật sẽ thay đổi hoàn toàn.
Cây cối rất nhiều, thế cao tươi tốt.
Những kiến trúc cổ xưa của cung điện bên dưới lòng đất vừa thấy trước kia đều lấp ló bên trong đám thực vật rậm rạp này, gần như bị rừng cây nơi đây che khuất.
"Ầm!"
Khí đen cuộn trào, Phong Hành Thiên xuất thủ, một ma quyền đen nhánh công kích về Thạch Hạo nhằm ngăn chặn đường tiến lên.
Nhưng, rõ ràng khó có thể gây nên sát thương được, người ở cấp độ này một khi chiến đấu thì trong thời gian ngắn rất khó phân thắng bại.
"Ta không cam lòng, ngươi có dám một đấu một với ta không?" Phong Hành Thiên nói lớn.
"Một đấu một thì ngươi cũng chẳng phải là đối thủ của ta!' Thạch Hạo nói.
"Nực cười, một đấu một thì dù g**t ch*t ngươi cũng chẳng tốn chút sức lực nào." Phong Hành Thiên trả lời.
Khóe miệng của Thạch Hạo hơi nhếch lên rồi lạnh lùng nở nụ cười, nói: "Khá lắm, nơi đây cũng chỉ có hai chúng ta mà thôi, thích thì ngươi cứ thử một lần xem sao."
Tiếng cười như chuông ngân truyền tới, Yêu Nguyệt công chúa gật đầu, nói: "Nếu các ngươi đã muốn quyết chiến nơi này thì hai chúng ta tuyệt không nhúng tay vào!"
Trong khi lên tiếng thì nàng nhanh chóng tiến về phía sâu trong cung điện, thăm dò cẩn thận khu rừng cổ thụ rậm rạp kia.
Huyền Côn cũng cất bước thâm nhập vào trong cung điện dưới lòng đất này để tìm kiếm tiên duyên của riêng mình.
Phong Hành thiên giơ tay kết ra pháp ấn thần bí, khí đen ngòm không còn nữa mà thay vào đó là gió lớn cuồn cuộn, cái tên Phong tộc rất có ý nghĩa.