Yêu Nguyệt công chúa trốn về nơi xa, quần áo trắng như tuyết dính đầy chân huyết, ánh trăng bao phủ lấy cơ thể đang không ngừng run rẩy ấy, thương thế của nàng vô cùng nặng.
Xoẹt!
Ở phía sau, Lục Đà và Vương Hi cũng nhanh chóng tách nhau ra chứ không tiếp tục truy kích Yêu Nguyệt nữa, hai người tách thành hai hướng rời xa nhau.
Trân chiến cứ thế kết thúc, hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của mọi người.
Bốn đại chí tôn trẻ tuổi đều bị thương hơn nữa còn rất nặng, ai cũng đều kiêng kỵ lẫn nhau, không ai dám tái chiến nữa và chọn lựa tránh lui.
Ánh mắt của Thạch Hạo trở nên thâm thúy, u quang lấp lánh, hắn đang nghĩ nên ra tay giết kẻ nào, trong phút chốc thì liền chọn, chính là Lục Đà!
Nhưng, hắn vừa mới cất bước thì một luồng gợn sóng đầy khủng khiếp từ phía chân trời truyền tới, mênh mông khó lường, tựa như biển sao hạ xuống nhân gian đủ lật úp cả đại địa.
Có thể thấy được, mặt đất đỏ nâu rung lên ầm ầm và không ngừng sụp nứt.
Một luồng thần niệm đầy mạnh mẽ khẽ đảo qua rồi bao phủ cả vùng non sông nơi đây, vạn vật đều chấn động, cảnh tượng kinh người, rất nhiều ngọn núi đều nứt toác.
Thạch Hạo giật nảy cả mình và cố gắng dừng lại thân thể, đó là ai? Chỉ một luồng khí tức mà đã đáng sợ đến vậy rồi, quá kinh người, ai dám so tài, ai dám chống lại.
Hắn núp ở sau một tảng đá lớn rồi lặng yên quan sát.
Không chút tiếng động, bên trên một ngọn núi cao nhất xuất hiện một bóng người mờ ảo được ánh đen bao phủ, bóng đen cao to mà oai hùng, vẻ uy áp của kẻ này khiến người đối diện nghẹt thở.
Thạch Hạo không dám dùng Thiên nhãn thông quan sát vì sợ gây nên sự cảnh giác của hắn, khí tức của kẻ này quá khủng khiếp, tựa như chỉ cần xoay tay là có thể đánh hạ nhật nguyệt tinh thần vậy.
Một thi thể không đầu!
Thạch Hạo khiếp sợ, tuy rằng không sử dụng Thiên nhãn thế nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ được, người kia chẳng hề có đầu, đứng xoay lưng về phía này, chiếc cổ thì đầm đìa máu tươi, tựa như đầu lâu vừa bị chém lìa không bao lâu.
Bộ chiến y, giáp trụ tồi tàn vỡ nát, hoàn toàn chứng minh hắn là một người xưa.
"Hắn đã bị chặt đầu từ rất lâu rồi, trên người có khí tức xa xưa, ngay cả dòng máu đỏ sẫm kia cũng như thế."
Thạch Hạo giật nảy mình vì suy đoán của bản thân, một sinh linh bị chặt lìa đầu mà vẫn có thể sống sót? Hành động của người này chẳng hề bị ảnh hưởng gì cả.
Tựa như là một vị Chiến tiên chí cao, cơ thể của hắn vẫn tràn ngập tiên khí còn sót lại cùng với vẻ ma tính kinh sợ lòng người.
Một người đứng yên nơi đó, tựa như có thể chém nát cửu Thiên thập Địa!