Là nhằm về ai?
Thạch Hạo đứng đằng xa quan sát, thần quang trong mắt ẩn vào bên trong, vẫn chưa hề bộc lộ ra sức mạnh kinh khủng của chính mình mà chỉ lẳng lặng quan sát.
Tất cả những việc này quá nhanh, hai đại cao thủ chưa gì đã lao vút tới!
Yêu Nguyệt công chúa phong hoa tuyệt đại, quần áo tung bay từ trên trời giáng xuống, nàng tựa như là Quảng Hàn tiên tử từ trên mặt trăng bay xuống và ngăn chặn giúp nhân gian, cánh tay trắng muốt vung mạnh, thần quang tinh khiết lan tỏa khiến người khác không cách nào nhìn thẳng được.
Huyền Côn thét dài, tóc dài tung bay, hai tay kết ấn, dùng thế Thái sơn áp đỉnh đánh sụp trời cao.
Ầm!
Nơi đây nổ tung, sức mạnh bàng bạc trút xuống như mưa kích thẳng về phía người đang đại chiến bên dưới
"Vương Hi nguy rồi!" Thạch Hạo lẩm bẩm, hắn nghĩ rằng hai người này sẽ nhằm về Vương Hi, dù sao thì Yêu Nguyệt công chúa vẫn luôn đối đầu với Vương hi, hai người đều thuộc hai Trường Sinh gia tộc cho nên vẫn luôn luôn cạnh tranh với nhau.
Nhưng, kết quả lại nằm ngoài dự đoán của hắn.
Hai người từ trên không trung hạ xuống rồi đồng loạt đánh về Lục Đà chứ cũng không phải là Vương Hi, quyết đoán và dứt khoát, bá đạo và ác liệt, vô cùng kiên quyết!
Đồng thời, đúng lúc này Vương Hi cũng chuyển động, triển khai ra Thiên công cổ của chính mình đánh về phía Lục Đà, oai hùng hiên ngang, khí tức ép người.
Chuyển biến phát sinh, ba đại cao thủ xuất kích, vận dụng tới thủ đoạn mạnh nhất giết hướng Lục Đà, cả ba vây hắn vào trung tâm.
Thạch Hạo lộ vẻ khác thường, không ngờ rằng Yêu Nguyệt công chúa lại có thể dẹp thành kiến sang một bên, không còn cạnh tranh mà liên thủ nhằm vào tên còn lại.
Rõ ràng, đây chẳng phải là việc đột ngột gì cả, mà là kế hoạch từ sớm giữa Yêu Nguyệt công chúa, Huyền Côn, Vương Hi đều đã có bàn bạc qua với nhau.
Là cơ hội để liên thủ g**t ch*t!
Hành động này làm người khác thầm than, ngay cả là địch thủ đang đối đầu với nhau vẫn có thể bắt tay đối phó với Lục Đà, như vậy đủ chứng minh sự bất phàm rồi, chuyện như vậy không phải là người thường có thể làm được.
Rầm!
Hư không nổ tung, tiếng sấm không dứt, càng có chân long và huyết hoàng bay lượn, kỳ lân rít gào, tất cả đều do bảo thuật tạo nên, là sự diễn dịch của Thiên công.
Cảnh tượng như vầy rất kinh người, bầu trời rạn nứt, tràng vực được khiển khai, kinh thiên động địa, ngay cả đất trời cũng phải run rẩy theo.
Đây chính là trận chiến của chí tôn trẻ tuổi, nơi này bị khí hỗn độn nhấn chìm, hàng loạt bảo thuật bay múa, Thiên công cổ bùng phát ra toàn bộ uy thế vô thượng khiến hồn phách người khác sợ hãi.
Nơi đó mịt mờ, dường như chỉ có mỗi tiên khí đang thiêu đốt, lúc ánh sáng chói mắt bùng phát thì người khác mới có thể nhìn thấy được!
Tiên quang ngút trời, càn khôn rạn nứt!
"Phụt!"
Trong cuộc phục kích này thì Lục Đà phun đầy máu tươi, rốt cuộc cũng đã bị thương nặng, bị đánh văng về nơi xa.