Cố gắng biên hết các Chương của lão Ngân cho anh em đọc cuối tuần :((
===============
Long lượn giữa trời không, dị tượng hình thành!
Thạch Hạo một quyền xuyên thủng bầu trời, phù văn thần thánh quanh thân tựa như lửa khói bốc cháy hừng hực, lóng lánh loá mắt, đòn đánh này ngang tàn vô song.
Lúc này Nguyên Phong biến sắc, nhanh chóng lấy ra một pháp khí ngăn trước người.
Đây là một cây chiến mâu tỏa ra ánh sáng lung linh, rọi sáng bầu trời, đồng thời một quyền chợt lao tới từ bên dưới khiến hư không sụp ra, vết nứt lan tràn mấy dặm, uy lực cực kỳ mạnh mẽ.
Keeng!
Cú đấm của Thạch Hạo đánh lên trên lưỡi mâu vàng đầy sắc bén kia, thế nhưng vẫn không có máu tươi tung tóe mà là ánh sáng chói mắt lan tràn.
Trong tiếng vang leng keng thì lưỡi mâu dưới tác dụng của nắm đấm liền hóa thành vài trăm mảnh nhỏ bắn nhanh về bốn phương tám hướng.
Trong nháy mắt, tựa như một cơn mưa sao băng ngang trời đập xuống mặt đất đầy rực rỡ và kinh người, cục diện rất mạnh mẽ khiến mặt đất màu nâu đỏ thủng trăm ngàn lỗ.
Ầm!
Một lát sau, cả chiến mâu màu vàng nổ tung, không chỉ lưỡi mâu mà ngay cả cán dài phía sau cũng vỡ ra.
Một quyền đanh thép của Thạch Hạo với uy lực tuyệt luân, kéo theo tinh lực khủng khiếp tràn ra khiến hư không run rẩy, khiến tất cả người chung quanh đều chấn kinh.
Phụt!
Nguyên Phong phun ra một ngụm máu, cánh tay của hắn co giật đầy nhức nhối, sức mạnh của cú đấm lúc nãy đã xuyên thấu qua chiến mâu và truyền đến khiến sắc mặt hắn tái nhợt.
Nếu như không có chiến mâu màu vàng thì hắn đã bị đánh chết tươi rồi.
Đây là một bí bảo được dùng thần liệu hiếm có đúc thành, kết quả ở trước mặt người này vậy mà không tiếp được một quyền, bị đánh đến mức nổ tung.
Nguyên Phong rất quyết đoán nhanh chóng lùi về sau, tựa như một con đại bàng màu xám trắng giương cánh, khí thế mãnh liệt và kinh người, hắn bắt đầu chạy trốn.
Hắn biết mình không cách nào chống lại được người này, nếu như lưu lại thì chắc chắn phải chết.
Người chung quanh càng thêm kinh dị, sự mạnh mẽ của Nguyên Phong rõ như ban ngày, kết quả bị một quyền của người trước mặt chấn cho phun máu, không dám chạm trán và nhanh chóng bỏ chạy.
Người này là ai? Bọn họ không thấy rõ, bởi vì Thạch Hạo lúc này đã bị phù văn thần thánh vô cùng chói mắt bao phủ, bên ngoài cơ thể có ngọn lửa màu vàng đang bùng cháy.
Lấy hắn làm trung tâm, tưa như là một quả cầu lửa lớn với thần hỏa ngập trời, sức nóng hừng hực, không ai có thể thấy rõ hình dáng sinh vật hình người bên trong.