Trên người Nguyên Phong mặc bộ giáp màu bạc, đứng nơi đó nhìn qua bên này.
Linh giác của hắn nhạy cảm, trong lòng sinh ra ý nghĩ liền tập trung nhìn Thạch Hạo, rất ép người, ánh mắt thiêu đốt như mặt trời tỏa nắng.
Vốn Tô Lan, Trần Nặc còn tưởng rằng Thạch Hạo sẽ qua đó khiêu chiến, kết quả ngoài dự liệu của bọn họ, hắn xoay người rời đi, vẫn chưa ra tay.
"Không phù hợp phong cách của ngươi!" Trần Nặc không thể hiểu nổi, nhìn hắn hùng hùng hổ hổ tiến đến, còn tưởng rằng muốn ra tay đánh nhau nữa chứ.
"Tên này mới vừa vào thư viện, ngay cả một giọt Hoàng huyết đều không có, ta qua đánh với hắn không phải lãng phí thời gian sao?" Thạch Hạo bĩu môi.
Hai người Tô Lan, Trần Nặc ngạc nhiên nhìn hắn.
Ngay lúc Thạch Hạo quay người, trong mắt có ánh sáng lạnh lẽo loé lên rồi biến mất, sự thực tuyệt đối không giống như hắn nói, bởi vì tên này không phải để khiêu chiến.
g**t ch*t!
Trong lòng hắn chỉ có hai chữ này, phải cho Nguyên Thanh một sự 'vui mừng', thu hồi một chút lợi tức.
Bởi vì như vậy nên đã đưa kẻ này vào danh sách những người phải giết, cho nên lúc này mới không ra tay, không muốn biểu hiện địch ý quá nặng ở chỗ này, hắn muốn đến chiến trường Tiên gia săn giết kẻ này.
Đã đến nơi đó, sẽ không có cái gì ngăn cản, không cần lo lắng trưởng lão trong thư viện can thiệp và trách phạt.
"Đứng lại!" Phía sau truyền đến tiếng quát, sau khi mở miệng, sắc mặt Nguyên Phong khó coi nhìn chằm chằm bóng lưng ba người Thạch Hạo.
"Ngươi có chuyện gì sao?" Tô Lan quay đầu lại.
"Các ngươi là người là người đi theo của tiên tử Vương Hi hả?" Nguyên Phong nhìn chằm chằm bọn họ, tuy thời gian hắn tiến vào thư viện không dài thế nhưng lại tiếp xúc được rất nhiều tin tức.
"Đúng thì sao?" Tô Lan nói.
Mà Thạch Hạo thì quay lại, mang theo ý cười nhìn hắn.
"Ồ, không phải ngươi thích quyết đấu với người khác sao, sao sau khi đến chỗ ta lại quay người bỏ đi rồi?" Nguyên Phong nói, trong mắt lấp lóe tinh quang.
"Há, ngươi đánh với ta một trận?" Thạch Hạo hỏi.
"Có thể luận bàn một lát, dựa theo quy củ của ngươi, người thất bại dâng lên Hoàng huyết." Nguyên Phong nói, khóe miệng hơi vểnh lên, lộ ra một nụ cười xán lạn.
Tô Lan, Trần Nặc thất kinh, người này rất tự tin, là nhằm vào Hoàng huyết, nói dễ nghe là luận bàn, nhưng mục đích đoán chừng là giống như Thạch Hạo.
"Hoàng huyết, chỗ ta có bốn giọt, ngươi có không?" Thạch Hạo hỏi một cách bình thản, lấy mấy bình thủy tinh trong suốt như kim cương máu đoạt được từ chỗ Thích Lâm ra, hấp dẫn sự chú ý của người khác.