Đương nhiên, hai người Tô Lan và Trần Nặc c*̃ng có chút lo lắng, lỡ như tên này làm loạn khiến cho Yêu Nguyệt công chúa và tiểu thư xảy ra tranh đấu, vậy thì không tốt lắm.
Tên này sẽ không có mưu mô gì nữa chứ?
Trên đường đi, hai người hơi nghi ngờ không hề vững tin, bởi vì dù nghĩ thế nào đi nữa thì cũng đều thấy cách làm việc của tên khốn này chẳng hề hợp với lẽ thường chút nào.
"Tốt nhất không nên đến thì hơn." Tô Lan nói.
"Sắp tới rồi, dừng lại làm gì chứ, thân là người đi theo của Vương Hi thì các ngươi phải đoán được tâm tư của nàng chứ, cứ sợ đầu sợ đuôi thì chẳng làm nên trò trống gì." Thạch Hạo nói.
Hai người kia liếc xéo hắn, luôn cảm thấy tên này không phải là người tốt lành gì, càng 'tốt bụng', càng 'tận tâm' như thế thì càng khiến người ta hoài nghi.
"Ồ, đến rồi, chính là chỗ này, đúng không?" Thạch Hạo cười nói.
Tô Lan cùng Trần Nặc không biết làm sao, bởi vì đã đến trước một ngọn Thần sơn, chính là động phủ của Thích Lâm, ngọn núi này rất lớn và tỏa ra ráng lành, toàn thân hiện lên màu đỏ tươi tựa như mã não đỏ.
"Hai người các ngươi vào nói cho Thích Lâm biết, chúng ta tới đây để khiêu chiến." Thạch Hạo nói.
"Dựa vào đâu lại bắt chúng ta phải đi thông báo, nói thẳng luôn là chính ngươi là người khiêu chiến cho rồi." Tô Lan tức giận nói.
Trần Nặc nhìn hắn, tên này là muốn kéo bọn họ cùng xuống nước sao?
Tô Lan và Trần Nặc liếc mắt nhìn nhau không nói một lời rồi xoay người rời đi, cảm thấy ở cạnh hắn chẳng an toàn chút nào. Đương nhiên, bọn họ c*̃ng không đi xa mà núp ở phía xa nhìn lại.
Thạch Hạo không ngăn cản, loanh quanh trước ngọn núi lớn đỏ long lanh này thì phát hiện động phủ, sau đó tiến lên truyền âm cầu kiến rất lễ độ.
Sau khi Thích Lâm xuất hiện, nhìn thấy hắn đầu tiên là ngẩn ra, sau đó giật mình, nói: "Có chuyện gì sao?"
"Thích Lâm tiểu thư, ngươi không mời ta vào động phủ của ngươi uống một chén trà sao?" Thạch Hạo cười nói.
Thích Lâm tương đối cảnh giác, thật không dám để Thạch Hạo đi vào, chỉ sợ hắn hô to lên thì xem như đã dẫm vào vết xe đổ hành động lúc trước của nàng, ngược lại tự làm hại mình.
Hiện tại tiếng tăm bê bối của tên này đã lan xa, nếu như dính líu và còn mời vào động phủ thì dù không có cái gì c*̃ng không giải thích được.
"Có gì thì cứ nói ở đây được." Thích Lâm nói, hất cái cằm nhọn tỏ vẻ rất cao ngạo.
"Nơi này không phải là nơi nói chuyện." Thạch Hạo xoa tay nói.
"Thanh danh của ngươi quá tệ, ta cũng không dám mời ngươi vào động phủ. Có gì thì nói mau đi." Thích Lâm nghếch đầu không nể mặt chút nào.