Chiến trường Tiên gia, nơi đó đã từng có Chân Tiên chiến đấu qua, mặc dù đã qua một kỷ nguyên nhưng vùng đất cổ xưa kia vẫn còn có rất nhiều điều bí ẩn.
Thậm chí, nơi đó còn có sinh linh thần bí sinh sống!
Qua nhiều năm như vậy, từ sau khi được vùng đất cổ kia được khai quật và xuất hiện ở nơi đó, thì hàng năm đều sẽ có rất nhiều tu sĩ tới thăm dò.
"Ở nơi đó có kinh văn Tiên đạo, có sinh vật kỳ lạ, chiến trường có lúc rất yên tĩnh, có lúc lại cực kỳ nguy hiểm." Đây là lời miêu tả của Vương Hi.
Đó là một vùng đất bí mật từng bị phong ấn, có rất nhiều bí ẩn chưa có lời giải, bất kể là cường giả hay là người bình thường đi vào, cũng có thể sẽ thu được cơ duyên của riêng mình.
Đương nhiên, nguy hiểm c*̃ng đi kèm!
Thạch Hạo cảm thấy rất hứng thú nên hỏi rất nhiều, đặc biệt sau khi biết được nơi đó lại có sinh vật kỳ dị sinh tồn thì hắn càng thích thú hơn.
"Những sinh vật kia rất quái lạ, hình như không phải sinh linh không thuộc về cửu Thiên thập Địa." Vương Hi nói.
"Không thuộc về phía chúng ta, lẽ nào là khách từ bờ bên kia?" Thạch Hạo kinh ngạc.
"Ta nghĩ... chỗ đó rất có thể giống như Biên hoang, nối liền với một thế giới khác!" Vương Hi nói.
Ở chỗ đó có một số vết nứt hư không, cho dù đã có người thử phá tan và không nhìn thấy cái gì cả nhưng vẫn làm cho người ta hoài nghi, nơi đó không hề đơn giản.
"Thú vị!" Thạch Hạo gật đầu.
"Ngươi bớt thời gian tu hành đi, qua một thời gian ngắn nữa chúng ta sẽ xuất hành đó." Vương Hi nói rồi liếc mắt nhìn Kim Cương trác trên đầu Thạch Hạo, tuy nói là 'đạo hữu' mời tới, nhưng có pháp khí kia trói buộc nên nàng cảm thấy người trẻ tuổi này vẫn là người đi theo của mình.
"Chỗ ngươi có kinh văn gì không, hoặc là bản chép tay về tu luyện?" Thạch Hạo hỏi, không một chút 'ngại ngùng'.
Hắn đã sớm biết, sau khi tiến vào thư viện Thiên Thần thì thiên kiêu chân chính có thể đạt được không ít bí điển tu luyện, trong đó có kinh văn Tiên đạo không tầm thường.
"Ở thư viện có kinh văn Tiên đạo, nhưng ta còn chưa có cơ hội tiếp xúc." Vương Hi nói, gò má trắng loáng, gương mặt tuyệt mỹ, có một loại phong thái điên đảo chúng sinh.
Không nghi ngờ chút nào, lời của nàng rất có tính mê hoặc, đặc biệt là thường ngày nàng rất điềm đạm, hiện nay khi mở như vậy thì càng cuốn hút hơn.
Vì sao Thạch Hạo lại tới đây? Chính là vì tu hành nên đương nhiên là động lòng.
"Muốn thu được kinh văn Tiên đạo cần cống hiến chiến tích. Phải hoàn thành các loại nhiệm vụ mà thư viện truyền đạt, cũng coi như là thử thách đối với đám người chúng ta vậy." Vương Hi giải thích thêm.
Thạch Hạo gật đầu đồng thời cũng hiểu thêm được, đi tới chiến trường Tiên gia cũng coi như là một loại khảo nghiệm nghiêm ngặt đối với những thiên tài này, xem ai có biểu hiện tốt nhất.