Một đám người hai mặt nhìn nhau, tên này ra vẻ ta đây giỏi thiệt đấy chứ, lời nói như thế mà cũng nói được?
Hắn dựa vào cái gì, một người không tiến vào được Thư viện Thiên Thần mà cũng dám lộ liễu như vậy!
"Trong Thư viện Thiên Thần, đệ tử chính thức không được phép tự giết lẫn nhau." Vương Hi rất bình tĩnh đáp lại.
Thạch Hạo gật gật đầu, tỏ ra là đã hiểu, nói: "Ta không phải đệ tử chính thức, nói như vậy giết một hai tên không thành vấn đề chứ?"
Đừng nói những người khác, ngay cả Vương Hi đều không còn gì để nói, ý của nàng là không được giết người, kết quả lại bị lý giải thành như này.
Đương nhiên, nàng có lý do tin tưởng, tên này đang cố ý giả ngu.
Còn những người khác thì không hiểu rõ lắm, không ít người sắc mặt âm u và liên tục cười lạnh, quả thực đã bị Thạch Hạo làm cho tức giận.
Trong mắt bọn họ, đây chính là một đống cặn bã, liền tiên khí đều không tu ra được mà cũng dám hàm hồ với bọn họ?
"Ngu xuẩn, ngay cả tư cách tiến vào thư viện còn không có, dựa vào gì mà hò hét với chúng ta?"
"Ngươi cho rằng làm như vậy sẽ tạo nên sóng gió lớn gì à, ngươi sẽ nhận lấy hậu quả, đến lúc đó phải trả cái giá khổng lồ, chính là mạng sống!"
Tất nhiên, những người này sẽ không cam lòng, nếu như bị Lục Đà, Phong Hành Thiên xem thường như vậy thì cũng được, còn có thể thông cảm, nhưng một tên vô dụng lại cũng dám khinh thường như thế thì khiến người khác tức điên mà.
"Để ta lên dạy dỗ lại hắn, tiến vào Thư viện Thiên Thần mà không có tí quy củ nào cả, giúp hắn biết rõ một hai, cũng coi như thêm bài học kinh nghiệm." Một người lên tiếng rồi đi về phía trước.
"Đời sau của Ma hùng Thái cổ, có thể ăn không?" Thạch Hạo quan sát kỹ người đang đến, hắn nhìn ra được bản thể nên mới hỏi Vương Hi như vậy.
Đám người đều ngạc nhiên, không kịp phản ứng.
Con Ma hùng này đầu tiên là ngớ người rồi tiếp đó là tức giận, tên này không chỉ muốn giết mà còn muốn ăn cả mình? Không giận không được!
Rất nhiều người đều nở nụ cười, luôn cảm thấy tên này có chút gì đó khác biệt, nhưng cũng không thiếu người sắc mặt lạnh lẽo ngồi đợi Thạch Hạo bại vong.
"Không thể giết được đâu." Vương Hi âm thầm lắc lắc đầu với hắn, chỉ có nàng biết, tên này chẳng hề đơn giản chút nào, khả năng nắm giữ hai luồng tiên khí.
"Vậy thì chán phèo, tay gấu kia có vẻ rất nhiều thịt ấy vậy chỉ có thể nhìn chứ chẳng thể ăn, thật quá lãng phí." Thạch Hạo biểu thị sự tiếc nuối.
Con bà mày!
Đây là câu nói mà Ma hùng đứng đối diện rất muốn gầm lớn lên, muốn người khác phải nổi điên mà, một tên cặn bã mà lại dám tỏ vẻ như vậy, cho rằng nó chỉ là một con gấu bình thường?