Thanh Hi U lâm, cây rừng phong phú, sương mù tràn ngập, ráng lành rực rỡ.
Tiếng của cô gái kia truyền đi đặc biệt xa, phải biết, nơi này là thư viện Thiên Thần, thính giác của tất cả mọi người đều vô cùng nhạy cảm, sao không phát hiện?
Mặc dù nơi này rất lớn, vùng núi bát ngát, nhưng xa xa vẫn có người nghe được âm thanh của nàng, trong nháy mắt không khỏi hoá đá.
Đây là ảo giác ư, mình đã nghe được gì thế này? Đây là ý nghĩ trong đầu của mỗi một người, vô cùng khiếp sợ, không thể tin được!
Lên giường Vương Hi, còn có tin tức nào chấn động hơn không, có thể nói là kinh động thiên hạ, tiểu thư Vương gia tu ra ba luồng tiên khí, cao cao không thể với tới, trong mắt mọi người, nàng có phong thái tuyệt thế, cao cao tại thượng, là nữ thần trong mắt rất nhiều kỳ tài.
Kết quả, lại truyền ra một tin tức như thế, tuyệt đối là nhầm lẫn.
"Con điên này!" Tô Lan giậm chân, nàng biết rắc rối đã xảy ra, đối phương tuyệt đối là cố ý, nói dối mọi người.
Mặc kệ người khác tin hay không, chuyện như vậy truyền đi sẽ bôi nhọ danh tiếng tiểu thư Vương gia, khiến Trần Nặc và Tô Lan có chút hoảng loạn.
"Thích Lâm tiểu thư, người làm như vậy không cảm thấy quá đáng hay sao?" Tô Lan mở miệng.
"Ta chỉ nói lại sự thật thôi mà, chẳng lẽ không đúng sao, chính tai ta nghe được." Thích Lâm ở phía xa cười nói.
Trong mắt Tô Lan và Trần Nặc thì nụ cười kia rất giả tạo, vô cùng đáng ghét, có điều bọn họ chỉ là người đi theo của đệ tử chính thức, không phải đối thủ của Thích Lâm.
"Nếu Yêu Nguyệt công chúa biết cũng chưa chắc đồng ý người làm như vậy." Tô Lan cố gắng hạ giọng.
Thích Lâm cười cợt, như tiên tử đạp sóng, phá không mà đi, biến khỏi khu vực này.
Nàng đã đi thế nhưng nơi này không thể yên tĩnh, trước tiên có đệ tử chính thức trong thư viện tới, hỏi kỹ càng tình huống và kết quả.
"Phát sinh chuyện gì. Vừa nãy Thích Lâm nói có thật không?"
Bốn, năm tên thanh niên vọt tới với ánh mắt đâm người đầy hung ác, bọn hắn nhìn chằm chằm mấy người, lớn tiếng hỏi dò.
"Đương nhiên là giả, lời của cô gái đó mà ngươi c*̃ng tin tưởng?" Thạch Hạo nói, giải quyết nhanh chóng, hắn cũng không muốn khi không cuốn vào vòng xoáy.
Đặc biệt là bị một cô gái vu oan hãm hại. Cho dù không phải nhằm vào hắn, chủ yếu là nhằm vào Vương Hi nhưng hắn cũng không muốn làm nền cho chuyện bẩn thỉu kia.
"Ngươi nói đi!" Đúng lúc này, một người trong đó hét to, tập trung vào cô gái mới được Vương Hi thu làm người theo đuổi kia, trong đôi mắt hắn xuất hiện ánh sáng kỳ lạ, chấn động tâm hồn, nói: "Thích Lâm nói có thật không?"