Bên trong sơn môn, núi lớn đứng sừng sững, từng ngọn nối liền nhau, còn có ráng lành và sương trắng bao phủ, mơ hồ và mờ ảo, thật sự giống như động phủ Tiên gia.
Vào lúc này, mạnh như Nguyên Thanh mà thân hình cũng phải lay động một cái, như là bị sức mạnh nào đó tấn công, đạo bào toàn thân căng phồng bay phần phật rồi b*n r* kim quang vạn trượng, hắn cố gắng chống cự lại.
"Được rồi, Nguyên Thanh ngươi về trước đi."
Nơi sâu trong Thư viện, lầu quỳnh điện ngọc, có thần đảo lơ lửng giữa trời, nơi đây được khí hỗn độn che lấp, lúc này truyền đến thanh âm già nua, bảo hắn qua.
Nghe giọng điệu như vậy chắc là người trước đó có khuynh hướng che chở và thiên vị Nguyên Thanh.
Xoẹt!
Ráng đỏ lóe lên, hắn biến mất tại chỗ, đi lên hòn đảo kia.
Ngoài sơn môn, tất cả mọi người đều nhìn rõ ràng cảnh ấy, ai cũng kinh ngạc khó hiểu, lại xảy ra chuyện như vậy.
Có một số người biết Nguyên Thanh, bởi vì người nọ tiếng tăm lừng lẫy, thực lực vô cùng mạnh mẽ, trong Vô Lượng Thiên cũng được xem như là một nhân vật ghê gớm một phương.
Càng có người biết nhiều hơn về chuyện trước đây hắn đã làm, nghe nói hắn giúp Phong tộc áp chế kỳ tài hạ giới Hoang mười năm, đây chính là điều vi phạm tới dự tính của Thư viện.
Người bình thường ai dám làm? Nhưng mà hắn dám, hơn nữa lại rất bình tĩnh, trục xuất Hoang đến Cổ quáng Thái sơ và một đi không trở lại, sống chết không rõ.
Trên thực tế, đến một bước này ai còn cho rằng Hoang sẽ sống sót, bị ép tiến vào Cổ quáng Thái sơ, một đi không trở lại, đã qua nhiều ngày như vậy thì chắc chắn phải chết.
Từ một khía cạnh khác mà tới, gốc gác và sự ngang ngược của Nguyên Thanh làm người kính nể, hắn là người bá đạo như vậy đó, ép chết một thiếu niên có tiềm lực vô biên như vậy. Mà sau đó, hắn cũng chẳng hề trả chút giá nào cho hành động này, vẫn độc tôn một cõi.
Đương nhiên, biết thì biết, nghe nói thì nghe nói, thế nhưng hiện tại cũng không có ai muốn nói thêm về vấn đề này nữa, sợ sẽ chọc giận Nguyên Thanh.
Thạch Hạo lặng im, không lên tiếng.
"Nguyên Thanh ngăn cản một vị kỳ tài, tính ra cũng quá tốt. Như tình huống này thì chưa chắc sẽ nhận trách phạt nghiêm khắc gì."
Vương Hi nói, đôi mắt đẹp của nàng liếc tới liếc lui về phía đám người kia, chuyện này nhất thời khiến những người xung quan phấn khởi, ưỡn ngực, biểu hiện bản thân.
Không lâu lắm, bên trong Thư viện truyền đến tiếng xé gió, Nguyên Thanh lại xuất hiện, sắc mặt có chút tái nhợt thế nhưng vẫn chưa bị trấn áp và trách phạt. Hắn đã đi ra.
Hơn nữa, tên đệ tử hắn mang đến kia đã được giữ lại và không có bị đuổi khỏi.
Sự tức giận trong lòng Thạch Hạo trào dâng, lại có kết quả như vậy!