Vương Hi, xinh đẹp gần như mộng ảo, mặt trái xoan trắng loáng như mỡ dê, hàng mi cong cong, đôi mắt như đá quý màu đen, mũi ngọc tinh xảo vểnh cao, đôi môi đỏ mọng, hàm răng óng ánh, đầu tóc bóng loáng như tơ lụa.
Dáng vẻ nàng duyên dáng, khi đi như một đóa sen chập chờn, làn da tỏa ánh sáng lộng lẫy, cả người rất hoàn mỹ, dù là bộ váy cũng khó có thể che lấp đường cong mông lung của nàng.
Một đám người hô hấp dồn dập lẳng lặng nhìn nàng, một mỹ nhân quốc sắc thiên hương như thế đang tới gần quả thật như tiên tử từ bức tranh bước ra.
Không nghi ngờ chút nào, đây là một bức tranh tuyệt đẹp.
Ai mà chẳng thích cái đẹp, huống chi lại là cô gái phong thái vô song như vậy tự nhiên hấp dẫn sự chú ý, tiếng bàn tán xung quanh đều ngừng lại, mỗi người đều lẳng lặng nhìn.
Thạch Hạo không muốn nhiều chuyện, biểu hiện giống những người khác nên ánh mắt trở nên trong trẻo, dùng ánh mắt cuồng nhiệt nhìn và cố gắng biểu hiện ra bản thân như đám đông.
Tuy rằng hắn lại muốn được bình lặng, hi vọng chỉ cố tỏ ra giống như những người bên cạnh, nhưng hắn đã thất bại . Bởi vì, cô gái trông như thanh xuân tươi đẹp này đang tiến thẳng về phía hắn.
Làm minh châu của Vương gia, được xem là cô gái thiên phú cao nhất từ trước tới nay trong tộc, linh giác của Vương Hi nhạy cảm đến đáng sợ, vô cùng kinh người.
Cách rất xa thì nàng đã cảm thấy người trẻ tuổi này không bình thường, làm cho nàng có nhận thức khác biệt, sau khi đến gần nàng lập tức biết rõ nguyên nhân.
Trên đầu thiếu niên này có một vòng Kim Cương trác!
Nó đang tản ra gợn sóng nhỏ bé không thể nhận ra, chỉ có người trong tộc các nàng mới có thể cảm giác được, bởi vì đây là pháp khí luyện chế nhại theo chí bảo trong tộc.
Tổ khí Kim Cương trác của tộc này, rung động chín tầng trời, ai mà không biết.
Trên đầu thiếu niên này, sử dụng hàng nhái Kim Cương trác có chất liệu cao cấp nhất, người bình thường không thể dùng. Vương Hi vừa nhìn liền biết thiếu niên này lai lịch bất phàm, nếu không người trong tộc tuyệt đối sẽ không lãng phí như vậy.
"Ẩn chứa một hạt tiên kim nữa!" Vương Hi cảm thán, nói theo một ý nghĩa nào đó, Kim Cương trác trên đầu người trẻ tuổi kia giá trị kinh người.
Nhưng là, một pháp khí như vậy lại chỉ vì thu phục và giam cầm hắn mà thôi.
"Là trưởng lão trong tộc bảo ngươi đến hả?" Vương Hi bí mật truyền âm, rất nhu hòa, c*̃ng rất êm tai, như tự nhiên vang vọng trong lòng người.
Nàng biết người trong tộc đang vì nàng xem xét tôi tớ thích hợp. Từng nói khi tuyển chọn người tốt nhất sẽ lấy loại Kim Cương trác này trói buộc, nói rõ người trước mắt rất phi phàm.
Thạch Hạo hoàn toàn không còn gì để nói, hắn thật sự không muốn bị người khác chú ý, đặc biệt là rước lấy sự chú ý của một đám người, hắn chỉ muốn yên lặng đi vào Thư viện Thiên Thần.
Thế nhưng bây giờ nhìn lại, tình huống có chút biến hóa.
Hắn cũng không trả lời, chỉ là nhìn lướt qua Vương Hi rồi nhìn về phía khác, không rảnh để quan tâm.
Vương Hi nở nụ cười, rất bình thản nhưng cũng rất kinh diễm, như một đóa tiên hoa nở ra, trong lúc nhất thời khiến toàn bộ đất trời sáng ngời theo.
Đôi mắt sáng kia chớp chớp, bờ môi đỏ tươi đẹp, hàm răng trắng bóng, trong nhất thời làm cho rất nhiều người cảm thấy bối rối, cho dù nụ cười kia không rực rỡ, thậm chí có chút nhạt nhưng vẫn khiến trái tim đám tu sĩ đứng gần căng thẳng rộn ràng.