Ầm!
Mạnh Vân ra tay càng nặng hơn, lần nữa đẩy lùi mấy người đang vây mình, một trong đó còn phun ra đầy máu, bị thương rất nặng.
Rốt cuộc, bên trong sơn môn truyền đến tiếng ho khan và xuất hiện một vài người, trong đó có tu sĩ hết sức mạnh mẽ, phát ra khí tức kinh người.
"Mạnh Vân, sao tự làm khổ mình thế?" Có người mở miệng.
Lần này đến không ít người và chia làm mấy nhóm, trong các nhóm có một thanh niên tuổi còn trẻ, tóc xanh tung xõa ngồi xếp bằng ngay ngắn ở đó.
Có rất nhiều người đứng ở hai bên nên càng tôn lên vẻ siêu phàm nhập thánh của hắn.
"Lục Đà, hắn đã hiện thân rồi!" Có người kinh ngạc lên tiếng khiến vẻ huyên náo càng ầm ĩ hơn ngoài sơn môn, rất nhiều người ánh mắt tôn sùng nhìn tới.
Lục Đà, một thanh niên mạnh mẽ, ngồi xếp bằng ngay ngắn bên trên đạo đài trôi nổi ở không trung, xung quanh đều là những tinh anh của Thư viện.
Người này là một truyền kỳ, chưa từng thất bại bao giờ, mặc dù trông rất đẹp trai thế nhưng lúc lên tiếng lại ồm ồm dường như tiếng sâm, đủ khả năng đánh chết người đã tu ra tiên khí chứ đừng nói chỉ là những đại thần thông thật sự của hắn rồi, người này không thể địch lại được!
Hắn nắm giữ Thiên công cổ chân chính, hắn rất muốn bại một trận với những người cùng trang lứa với mình thế nhưng lại không thể thực hiện được, hắn đứng đầu cửu Thiên thập Địa, hiện giờ chân thân của hắn đã xuất hiện.
Mạnh Vân biến sắc, cứ thế rút đi!
Đứng trước mặt Lục Đà, dù mạnh mẽ như Mạnh Vân, đã tu ra hai luồng tiên khí c*̃ng không hề xuất hiện chút chiến ý nào, hắn lập tức xoay người rời đi.
Mà vào lúc này, sơn môn mở ra đồng thời rất nhiều người xuất hiện, không chỉ riêng Lục Đà mà còn những nhân vật danh tiếng khác cũng đã tới.
"Các vị đệ tử nòng cốt đều đi ra rồi, là muốn tuyển người đi theo đó!" Có người kinh ngạc thốt lên, nơi này lập tức loạn cào cào.
Một đám người lao lên và nhằm về phía mấy người Lục Đà, ai cũng hi vọng mình sẽ biểu hiện sự kinh diễm cùng với tài năng trước mặt mấy người đó.
Thạch Hạo thấy vậy cũng chẳng biết nói gì hơn. Chỉ là việc tranh giành loại tiêu chuẩn này mà đã gay cấn như thế, có thể thấy được việc chọn lựa đệ tử chân truyền trước kia sẽ kịch liệt như thế nào.
Hắn nhẹ nhàng thở dài, cảm thấy chuyến đi này có chút khó khăn, Thư viện Thiên Thần lại từ chối mấy vị học sinh có tiềm lực mạnh mẽ, vả lại hắn c*̃ng là người đến muộn cho nên sẽ bị từ chối?
Thạch Hạo nhíu mày, suy nghĩ chặp lâu.
Hắn cảm thấy bằng thiên tư và thực lực của mình hẳn có thể đi vào, Thư viện Thiên Thần không có lý do gì từ chối cả, nhưng khi nghĩ đến Nguyên Thanh muốn áp chế hắn mười năm, đày hắn vào Cổ quáng Thái sơ thì trong lòng hắn chợt cảm thấy chẳng thoải mái chút nào.