Sau đó, Thạch Hạo đi tới một nơi có bố trí trận pháp, bên trong có mười lăm người, chính là đám thiên tài bị nhốt trước kia.
Nói theo một ý nghĩa nào đó thì Thạch Hạo đã đắc tội thê thảm với thiên tài của Thư viện Thiên Thần, trước sau gộp lại cũng đã có hơn ba mươi người bị hắn áp chế.
"Ta muốn biết, vì sao Nguyên Thanh phải áp chế ta mười năm!"
Trước kia hắn cũng đã dò hỏi một nhóm người kia, hiện tại cũng muốn tìm chút thông tin từ đám người mới này.
Vẫn chưa xuất hiện thông tin mới nào, tin tức của những người này đại khái đều giống nhau.
"Có người nói, là Phong tộc thuộc Trường Sinh thế gia, đề nghị áp chế." Có người đáp.
Đương nhiên, đây chỉ là tin tức ngầm, hơn nữa mới nghe đồn gần đây nên cũng không biết thật hay giả.
Thạch Hạo cau mày, hắn tự hỏi mình chưa từng đắc tội và cũng không qua lại với tộc họ, không biết vì sao họ lại phải nhờ vã Nguyên Thanh áp chế mình mười năm.
"Tộc này có đệ tử ở Thư viện Thiên Thần không?" Hắn hỏi thêm.
"Có, Phong Hành Thiên, ba luồng tiên khí quấn quanh thân thể, với độ tuổi đang còn trẻ mà có tu vi như vầy thì đã vang dội xưa nay, là một trong những kỳ tài mạnh nhất của cửu Thiên thập Địa!" Có người đáp.
"Phong Hành Thiên!" Thạch Hạo đọc lên ba chữ này, ghi nhớ vào lòng.
Sau đó, hắn nhìn những người này, nói: "Mấy vị, hãy tự chuộc lỗi đi!"
Không nghi ngờ chút nào, lại một hồi cướp sạch bắt đầu, các loại báu vật trên người những người này đều bị cướp sạch sành sanh, và hắn bắt đầu xóa đi đoạn ký ức này của bọn họ.
Mãi đến tới kết thúc thì hắn mới hài lòng, tiếp đó bềnh bồng đi vào nơi sâu trong mỏ quặng cổ.
Thạch Hạo bắt đầu suy nghĩ cách để tập hợp với đám trưởng lão của Thư viện Thiên Thần, cứ thế đi ra hay chờ bọn họ đi vào đây?
Ngay khi hắn đang suy nghĩ thì biến cố xảy ra.
Trong bóng tối, từng đôi mắt xanh biếc chợt bừng sáng, giống như những con sói đói làm cho linh hồn người khác phải phát sợ, cảm thấy sởn cả tóc gáy.
Lông tóc Thạch Hạo trong nháy mắt dựng đứng lên, xoay người rời đi.
Nhưng mà, hắn phát hiện nơi lối ra càng có nhiều cặp mắt màu xanh lục hơn, và chúng lao về phía hắn chặn đứng đường lui. Tình huống chẳng ổn chút nào.
Thạch Hạo biến sắc, không có cách nào ngoài việc lao vào bên trong.
"Gào. . ."
Tiếng thú gào truyền ra chấn động thiên địa, cả tòa Cổ quáng Thái sơ đều rung lắc dữ dội.
Ngoại giới, một đám người đều biến sắc, bọn họ đều nghe thấy tiếng thú gào đầy khó hiểu kia.
Khuôn mặt hai vị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần trầm như nước. Cửu Hoàng lô đã bay trở về thế nhưng những đệ tử kia lại chẳng thấy đâu.
"Đến cùng đã xảy ra chuyện gì, hồn đăng của bọn họ vẫn sáng, không có một ai chết cả, vì sao có đi mà không có về?"