Chỉ một người là có thể đánh bại tất cả bọn họ, một đòn mạnh mẽ vừa nãy nặng và mạnh như đất và trời!
Tất cả mọi người vừa cay đắng vừa chấn động, trong người đồng lứa mà còn có người như vậy sao?
Chỉ một thức Thiên công cổ xưa liền đánh tan niềm tin và khiến cho sắc mặt cả đám thiên kiêu u ám, không cam lòng và cũng bất đắc dĩ, cảm thấy vô lực.
Là người như thế nào đây?
Tuy nói rằng đây có thể là một bộ Thiên công cổ xưa, nhưng có thể triển khai đến một bước này cũng coi như là dị nhân rồi, ít nhất ở tuổi như hắn cũng khó có thể tìm được mấy người.
Những người này đều không phải người thường, đều là thiên tài trúng tuyển vào Thư viện Thiên Thần, chứ đừng nói còn tu ra một luồng tiên khí.
Đây là đội hình mạnh mẽ và kinh diễm biết bao, thế nhưng bọn họ đều thất bại, điều này khiến người người khiếp sợ, nếu truyền đi, tất nhiên sẽ gợi ra sóng lớn mênh mông.
Người này quá ghê gớm, dõi mắt khắp cửu Thiên thập Địa cũng có thể coi là một nhân kiệt cái thế!
"Chắc chắn có thể sánh ngang Lục Đà." Một thiếu nữ cay đắng nói, ở trong mắt nàng, Lục Đà là Chiến thần mạnh nhất và không cách nào chiến thắng, nói người khác có thể ngang hàng cũng coi như là đang sỉ nhục, thế nhưng giờ nàng lại sinh ra ý nghĩ như vậy.
"Lục Đà có thực lực như vậy, là bởi vì hắn c*̃ng sở hữu một loại Thiên công cổ, với độ tuổi như hắn hiện giờ, đã xem như là công tham tạo hóa." Một thanh niên mặc áo trắng khác khẽ thở dài, nội tâm rối bời cùng chua xót.
Hắn cũng coi như là một cao thủ, ở Cổ giới của chính mình tuy không phải đứng đầu, nhưng cũng thuộc về nhóm người mạnh nhất, nhưng hiện nay lại bị một người trẻ tuổi đánh cho nằm bẹp trên mặt đất.
"Có thể sánh ngang với những người mạnh nhất kia!" Những người khác c*̃ng than nhẹ.
Hắn là ai? Đây là câu hỏi của rất nhiều người, ai cũng nhìn chằm chằm Thạch Hạo không rời mắt, tu vi mạnh mẽ như thế vì sao không tiến vào Thư viện Thiên Thần.
"Đúng rồi, hắn là Hoang, bị đày tới chỗ này. Sau khi tiến vào hầm mỏ cổ vẫn chưa hề chết!"
"Là hắn, bị Nguyên Thanh bắt giữ và áp chế mười năm, cho nên mới bị đưa vào nơi đây!"
Mấy người bừng tỉnh, thậm chí có người nghe được một ít tin tức ngầm. Biết tin tức Thạch Hạo bị đày đến chỗ này.
Những người này lập tức ngây người, người này là Hoang, một người trẻ tuổi đến từ Ba ngàn đạo châu, không phải là nơi đại biểu cho vẻ hooang sơ và lạc hậu sao?
Ngày đó, không ai cho rằng Thạch Hạo có thể sống sót, dù sao hắn biến mất đã rất lâu và bị đưa vào hầm mỏ cổ này thì sống thế nào được chứ. Nhưng sự thật hiện tại lại đánh bay suy đoán và ý nghĩ của bọn họ.