Hình ảnh này rất kỳ dị, thân thể Thạch Hạo rạn nứt tựa như một tảng đá bị đánh nát thế nhưng lại chưa vỡ vụn.
Thế nhưng, từ trong vết nứt kia liên tục có thần hà chiếu rọi ra ngoài!
Lột xác rất kịch liệt, cũng không phải thực hiện từng bước một, mà là trong thời gian ngắn nhất diễn ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, đây mới thực sự là Niết bàn.
Nếu như cần thời gian dài thì đã không còn là Niết bàn nữa, mà chỉ là chậm rãi tu hành.
Răng rắc!
Xương cốt trong cơ thể Thạch Hạo lại tiếp tục vỡ nát, âm thanh chát chúa tựa như trúc khô khiến hai tai ong ong cả lên, chỉ cần nghe mà cũng đã như vậy rồi thì càng không nói đến người đang nếm trải qua.
Có thể nói, sự hành hạ này tựa như luyện ngục, người bình thường tuyệt đối sẽ bất tỉnh ngay ban đầu, cơn đau nhức khó lòng chịu nổi.
Thế nhưng, Thạch Hạo vẫn đang kiên trì, vẫn đang cắn răng chịu đựng, hắn muốn thấy rõ mỗi một bước lột xác, muốn hiểu rõ thế nào là Niết bàn, như thế sẽ giúp cho việc tu hành của hắn càng tiến triển hơn.
Lúc còn là tu sĩ nhỏ yếu thì hắn từng lột xác qua, nhưng theo tu vi tăng lên thì độ khó càng ngày càng tăng, mà quá trình Niết bàn này cũng hoàn toàn khác xa.
Đến hiện tại, mọi vị trí tiềm năng trong thân thể đã được phóng thích hoàn toàn, Thạch Hạo muốn mượn Niết bàn để tìm kiếm, suy xét xem sau này dựa vào cách nào để tiến thêm một bước nữa.
"Phụt!"
Ngũ tạng của hắn nứt ra, thậm chí đang tan rã và hóa thành năm luồng tinh khí sẵn có, diễn biến thành ngũ hành.
Đây chính là quá trình Niết bàn, đau đớn không thể nào tưởng tượng được.
Mấy ai có thể kiên trì, trơ mắt nhìn ngũ tạng phá nát chứ?
Toàn thân Thạch Hạo đầy mồ hôi lạnh, cơ thể hơi co giật, thế nhưng chính vào lúc này hắn lại quan sát thật kỹ ngũ tạng đang hóa thành tinh khí ngũ hành kia, bất chợt nội tâm dấy lên loại xúc động khó tả nào đó.
Đau!
Thế nhưng hắn cũng hiểu được chút gợi ý bên trong, tương lai sau này nếu sáng tạo nên pháp mon, khai sáng ra hệ thống tu luyện khác, thì hắn sẽ vượt qua tất cả các tên hiền. Những gì nhìn thấy trước mắt có phải là một con đường hay không đây?
Răng rắc!
Xương tứ chi gãy vỡ làm cho Thạch Hạo khó có thể gắng gượng nổi, phảng mất như đã mất đi liên hệ với thế giới này, bởi vì đây chính là cuộc chiến của hắn thế nhưng giờ này hắn đã bị thương quá nặng.
Gào!
Hắn gầm nhẹ một tiếng, lưng ưỡn thẳng tắp, cố gắng giúp tư thế ngồi thật thẳng, tựa như một con Chân long vọt thẳng lên sau lưng, cả người phát sáng, thế nhưng tiếng crắc truyền tới, đoạn xương kia vẫn bị bẻ gãy.
Mồ hôi lạnh của Thạch Hạo chảy dài, hàng trăm khúc xương đứt đoạn, trong cơ thể đang xảy ra những biến đổi vô cùng lớn.