Thạch Hạo thân tùy tâm động, không ngừng kéo căng thân thể trong cung điện màu đen trống trải này, hắn tựa như một con khủng long đang di chuyển, trong nháy mắt kết ra sáu loại hình thái.
Sáu đại thức mở đầu, hắn nhanh chóng hoàn thành!
Giờ phút này, mưa bão sấm sét, sao lớn vực ngoại, tất cả tựa như giáng lâm xuống nơi này, ngoài ra còn có các loại sinh vật cổ cùng với núi sông vạn vật đồng loạt hiện lên, mơ mơ hồ hồ.
Đây chính là dị tượng sau khi thiên công vừa mới thi triển xong, là dáng vẻ do thức mở đầu thể hiện!
Thạch Hạo chợt cảm thấy, thiên công này vô cùng đáng gờm, vượt quá sự tưởng tượng của hắn, còn có những điều thần bí chờ hắn tìm hiểu, uy thế đầy bất ngờ sẽ từ từ bày ra trước mắt.
Thế nhưng, hiện tại như vậy đã quá đủ rồi, tại cảnh giới Thánh tế mà hắn đi đến một bước này, vận chuyển sáu đại thức mở đầu cũng coi như là quá giỏi!
Tất cả như nước chảy thành sông, tu đạo đã thành công, tiếp theo chỉ cần bản thân tăng lên một đại cảnh giới thì những đặc thù và uy thế tương ứng của môn thiên công uy thế sẽ nổi xuất hiện theo.
Đẩy ra cửa điện màu đen rồi Thạch Hạo quay đầu lại liếc mắt nhìn sáu đại cường giả lần cuối cùng, tiếp đó hắn đi ra ngoài.
Kinh văn đã ghi nhớ,tuy không biết có hoàn chỉnh hay không thế nhưng bộ kinh văn vang lên ở nơi đây đều được hắn khắc ghi trong lòng, hắn hi vọng đây là một bộ thiên công trọn vẹn.
Một con bò cạp đỏ thắm cao mười trượng với hơi thở chết chóc đang bò ở nơi xa, cái đuôi sáng lấp lóa chấn động tâm hồn.
Lúc chiếc đuôi này huơ huơ thì hư không xung quanh uốn éo và sụp đổ.
Cổ quáng Thái sơ, có quá nhiều bí ẩn khó hiểu.
Đây nhất định là một con Thiên Hạt cấp bậc chí cường giả, Thạch Hạo lặng yên chốc lát, nơi này quá nguy hiểm, tùy tiện nhìn thấy một con sinh vật đều siêu phàm như vậy.
Đến cùng là hắn đã tới một nơi như thế nào, chôn xuống bao nhiêu bí mật xưa nay?
Gào gừ. . .
Một tiếng thú hống khiến đất rung núi chuyển, khí tức trong mỏ quặng cổ chợt trở nên nặng nề, lòng đất suýt nữa nứt sụp ra!
Một con sư tử cổ xưa cao trăm trượng từ trong đường hầm trống trải lao ra rồi vọt về về một hướng khác, trên người nó vương đầy máu đen, cái bờm rậm rạp khiếp người.
Không biết con sư tử này đã tồn tại bao nhiêu năm, nếu không phải thuộc thời kỳ Thái Cổ thì cũng phải hơn một kỷ nguyên trước, ấy vậy thân thể vẫn mạnh mẽ như trước.
Thạch Hạo rùng mình, trước kia hắn từng thấy con cổ sư này, trên người nó cũng không hề có máu đen, rõ ràng, trước đây không lâu đã chiến đấu với sinh vật nào đó.
Hắn giật mình, Cổ quáng Thái sơ cũng chẳng hề yên bình chút nào, dưới lòng đất đều có tranh đấu, không phải hoàn toàn tĩnh mịch, điều này khiến Thạch Hạo cách nào bình tĩnh được, có cảm giác hơi nôn nóng.