Tương tự như hắn, loại ký hiệu kia rất kỳ dị, rất xán lạn, có thể chiếu rọi hư không, có thể phá tan đám mây!
Đương nhiên, thứ này xuất hiện ở mi tâm người này cũng không hề rực rỡ gì cả, dù sao hắn đã chết từ lâu, chỉ là tình cờ lóe lên và chiếu rọi ra một đoàn phù văn.
"Tổ tiên của ta? !" Trong lòng Thạch Hạo khó có thể yên tĩnh, chuyện này khiến hắn giật mình, trong sáu đại cường giả này lại có một người là Tội huyết.
Đương nhiên, cái gọi là Tội huyết, hắn không thừa nhận, đó chỉ là lời nói của một số người ở Ba ngàn châu, trên thực tế Thạch Hạo tin chắc đó là một loại huy hoàng và còn là chí cao vô thượng.
Hắn nhớ rõ, Biên hoang có bảy Vương, công cao cái thế, cố thủ biên thuỳ, công trạng áp chế cổ kim.
Mà sáu người nơi này, mỗi một người đều là tuyệt đại cao thủ, trong sáu người này lại có một người nơi xương trán hiện lên ký hiệu thần bí và lại sở hữu ký hiệu thần bí như vậy, tự nhiên vấn đề càng rõ ràng thêm một bước.
"Hắn chết như thế nào?" Thạch Hạo muốn biết.
Hắn đi quanh người này, trong lòng dâng lên sóng biển ngập trời, bởi vì cảm giác được một luồng tang thương cùng với một loại khí tức đẫm máu.
Trên thân của người này không có vết thương gì, tựa hồ không hề tổn hại.
Thế nhưng, sau khi Thạch Hạo mở Thiên nhãn thì cảm thấy trong da thịt người này chằng chịt vết thương, đứt gân gãy xương, thương thế thực sự rất nặng.
Đặc biệt, xương sọ người này lại là vô số vết rách, Thiên linh cái đã từng vỡ nát qua.
Thạch Hạo hít vào một hơi lạnh, năm đó người này đến cùng trải qua chiến đấu thế nào, vì sao thê thảm như vậy, có vẻ rất bi thương.
Sau đó, hắn lại tiến một bước thông qua Thiên nhãn quan sát, hiểu rõ không ít tình huống, nơi da thịt có rất nhiều mũi tên đứt rời, lưỡi mâu bẻ gẫy, mũi kiếm vỡ nát các loại.
Thạch Hạo trợn mắt ngoác mồm, cảm thấy lòng dâng uất ức, quá thê thảm.
Trong nháy mắt mà thôi, hắn phảng phất nghe và nhìn thấy một bức tranh với tiếng kêu 'giết' rầm trời. Đó là một chiến trường cổ xưa, cao thủ như mây, không ngừng đánh hạ các ngôi sao xuống dưới. Đại chiến gay cấn đến tột độ.
Một vị cao thủ tuyệt đại bị vây công và không ngừng xung kích tứ phía chẳng hề có mục đích nào cả, thần quang soi sáng, tiên khí tràn ngập, hắn không ngừng bị chặn đứng đường đi.
Trên người hắn cắm đầy binh khí, máu tươi đầm đìa, thế nhưng vẫn không hề buông xuôi, chinh chiến không ngớt, mãi đến khi máu huyết chảy hết thì mới chấp nhận chết trận.
Mà ở sau người hắn có một toà thành cổ lão và vỡ nát, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị san bằng.
Thế nhưng, nhờ vào việc hắn chém giết đẫm máu nên thành này cuối cùng cũng được giữ vững, như ngọn đèn hiu hắt trong gió lạnh, sừng sững cô độc và thê lương.