Thiên công.
"Rầm!"
Từ xa truyền tới tiếng vang đầy nặng nề, một con nhện lớn màu đen tựa như được tạc từ sắt đen dài tới một trượng đang bò ngang qua.
"Hoang, lại đây thả chúng ta ra đi!"
Tình cảnh diễn ra khiến người người sợ hãi, con nhện kia đã chết nhưng thân thể lại bất hủ, hiện giờ có chút ý thức cho nên bò ngang bò dọc nơi đây.
Tổng cộng mười lăm thiên tài của Thư viện Thiên Thần đều bị bắt làm tù binh, sắc mặt từng người đều tái nhợt, nếu như bỏ mạng như vậy thì quá oan uổng.
"Yên tâm đi, các ngươi không chọc nó thì chẳng có nguy hiểm gì đâu!" Thạch Hạo nhắc nhở.
"Răng rắc!"
Tám cái chân đen bóng của nhện lớn tựa như trường mâu ma sát với mặt đất tạo thành những đốm lửa sáng, tựa như là sắt đá va chạm với nhau vậy.
Một cái chân trong số đó gần như chạm trúng gương mặt của một cô gái khiến nàng khiếp sợ không thôi, việc này không chỉ sẽ hủy đi dung mạo mà còn có thể cắt lìa đầu của nàng.
Thạch Hạo nhíu mày rồi xoay người vận dụng pháp của Liễu Thần, lập tức mấy cành liễu vàng lao tới cuốn lấy bọn họ rồi ném sang một bên, tiếp đó lại bố trí một tòa trận pháp bảo vệ bọn họ.
Con nhện lớn đen xì ấy chợt mở to cặp mắt vàng óng, nó tựa như có sinh cơ đuổi ngay về phía Thạch Hạo với tốc độ như gió thổi.
Thạch Hạo xoay người, hắn cũng chẳng hề e ngại gì cả, bởi vì bên trong mỏ quặng này hắn đã thấy thi hài còn kinh khủng hơn thứ này nhiều.
Keeng!
Nhện lớn nhảy bật lên tựa như là một con trâu lớn đen bóng đầy hung mãnh vồ giết tới, nó va trên mặt đất khiến hoa lửa tung tóe, mặt đất rung lắc.
Chỉ là Thạch Hạo để lại một bóng hình mờ ảo, hắn sớm đã đi vào trong màn đêm, chính là nơi tĩnh lặng bên trong mỏ quặng cổ này.
Mà cũng chính là khu vực này vừa nãy đã truyền ra tiếng tụng kinh, cho nên hấp dẫn được Thạch Hạo.
Sau khi tới nơi này thì hắn lại lần nữa cảm nhận được loại cảm giác đó, tóc gáy dựng đứng tựa như có một thanh đao sắc lẹm đang đặt ngay ngắn trên cổ của hắn, chỉ cần hơi dùng sức một chút là có thể cắt lìa yết hầu của hắn.
Cảm giác này tựa như đang đứng sát bên tử vong, chỉ cần một hành động nhỏ sẽ vĩnh viễn ra đi!
Vì vậy, cả người hắn trở nên bứt rứt khó chịu, sau khi tới nơi này lại cảm thấy vẻ ngộp thở, ngay cả linh hồn cũng tựa như muốn héo khô.
Ở phía sau, con nhện lớn đen xì kia chợt dừng lại, mặc dù nó sớm đã chết và chỉ còn sót lại chút bản năng vốn có thế nhưng vẫn cảm thấy vô cùng e ngại.
Nó dừng bước ở nơi đó chứ không dám xông tới nữa, thậm chí cơ thể còn run rẩy va sau cùng là xụi lơ nằm rạp trên mặt đất.
Thạch Hạo quay đầu nhìn thấy cảnh này thì ngạc nhiên và giật mình không thôi.
Rốt cuộc thì hắn cũng biết phía trước nguy hiểm tới mức nào, chắc chắn sẽ vô cùng hung hiểm, ngay cả một con nhện hung ác Thái cổ mà cũng sợ hãi như vậy thì đó sẽ là nơi tốt lành sao?
Thế nhưng, Thạch Hạo vẫn chẳng hề từ bỏ mục tiêu, hắn nhất định phải đi vào, phải lấy cho bằng được Lục Đạo Luân Hồi thiên công kia.