Thạch Hạo có vô tận nghi hoặc, khu mỏ này quá cổ xưa, quá lâu đời tới mức người khác không cách nào tìm hiểu toàn bộ, nghe đồn nó xuất hiện còn sớm hơn cả kỷ nguyên Tiên cổ!
Nơi này có thiên công Lục Đạo Luân Hồi, vậy do người nào lưu lại? Tràn ngập sương mù và thần bí.
Bên ngoài, cả đám người kinh ngạc không thôi.
Bởi vì, bọn họ còn kinh ngạc và chấn động hơn cả Thạch Hạo, bởi vì Cửu Hoàng lô lại thoát ra ngoài, chỉ một thân một mình lao lên khỏi mặt đất.
Giờ khắc này, nó bốc cháy, từng tiếng phượng hót to rõ, chín con chân hoàng giang cánh bay lượn với hừng hực ánh lửa bao phủ đất trời.
Thần lô đang nổ vang, như đang thức tỉnh, tựa như khí linh đang tái hiện lại trên đời!
"Trong mỏ quặng cổ đó tựa như vang lên tiếng tụng kinh, các ngươi có nghe thấy không?" Có người lớn tiếng hỏi, khó nén được cơn chấn động trong lòng.
"Chính xác, tựa như có âm thanh kinh văn nhưng lại như có như không!"
Lúc này không ai có thể bình tĩnh được, ai cũng biết nơi đây rất thần bí, chôn vùi không biết bao nhiều đồ vật, ngay cả chí bảo Cửu Hoàng lô từ trong vô tận năm tháng trước cũng được khai quật từ nơi này.
Nơi đây dày đặc sương mù, có quá nhiều điều không rõ và không biết, thu hút tò mò của người khác.
Hiện giờ lại có cổ kinh truyền ra thì ai mà không kinh hãi chứ, rất nhiều người ước ao có thể đạt được thứ này.
"Mấy thiên tài kia làm sao không có cùng trở lại, chỉ có mỗi Cửu Hoàng lô quay lại thế này." Rốt cuộc cũng có người tỉnh táo lại, tạm thời không để tâm tới kinh văn kia mà nhắc tới vấn đề này.
Những người khác hai mắt nhìn nhau rồi thở dài không thôi, không hổ là Cổ quáng Thái sơ, dù cho những người kia có Cửu Hoàng lô cũng không cách nào phòng thân, vứt bỏ tính mạng ở bên dưới?
Hai trưởng lão của Thư viện Thiên Thần đều biến đổi sắc mặt, bọn họ đã mượn cả chí bảo Thần lô, ấy vậy mà lại không thể bảo vệ năm tên đệ tử kia.
"Vẫn còn chưa chết!"
Đột nhiên, trong ống tay áo của một trong hai vị trưởng lão xuất hiện năm ngọn đèn đồng, lúc này tim đèn vẫn chập chờn ánh lửa, đó chính là Hồn hỏa, cũng không có tắt hẳn.
"Ồ, đã phát sinh chuyện gì, bọn họ vẫn chưa chết, nhưng tại sao chỉ có mỗi mình Cửu Hoàng lô quay trở lại mà chẳng thấy bọn họ đâu cả, chẳng lẽ bị nhốt rồi ư?"
Những người khác nghe thấy thế thì đều lộ vẻ sợ hãi.
Mấy người kia vẫn chưa chết? Hai người này mơ màng.
"Đừng nói là, âm thanh kinh văn kia do bọn họ kích phát nhen?" Có người nói vậy.
Không ít người lộ vẻ nghi hoặc, khi nghĩ tới khả năng này thì ánh mắt của mọi người đều trở nên sáng rực rồi nhìn chằm chằm vào miệng hầm.
Đặc biệt là những thiên tài của Thư viện Thiên Thần, từng người đều nóng lòng muốn đi vào trong!
Vật trong Cổ quáng Thái sơ tuyệt đối không phải là đồ phàm, đều là báu vật trong thiên địa!
Ví dụ như Đá sinh mệnh, nó có thể tăng tuổi thọ, cải tạo số mệnh, hiệu quả nghịch thiên.
Ví dụ như Cửu Hoàng lô, nó có thể trở thành pháp khí đệ nhất ở Vô Lượng Thiên này!
Còn có những ví dụ khác nữa, phàm là những thần vật được khai quật ra đều không cách nào tưởng tượng nổi.
Hiện giờ, một bộ cổ kinh chuẩn bị xuất hiện dưới ánh mặt trời thì làm sao không lôi kéo sự hoảng sợ của người khác chứ, một vài cường giả chợt động lòng, rất muốn vọt thẳng vào trong cướp lấy.
"Trưởng lão, chúng ta sẽ đi vào, một là cứu đồng môn, hai là đoạt lấy tạo hóa, tranh lấy cơ duyên!" Có người nói thẳng.