Đám người hóa đá, tiểu cô nương này ăn nói quá sỗ sàng, bộ dáng thanh tú đáng yêu ấy vậy mà vô cùng nóng tính.
Những lời này vừa ra liền khiến đám người tái xanh mặt, trong mắt bốc lên ngọn lửa tức giận
Tiếp đó, Thỏ nhỏ cũng chẳng hề buông bỏ, nói: "Ngươi, ngươi, còn có ngươi nữa, đều là trâu chuyển thế hả, cặp mắt trâu của mình trợn tới mức muốn rớt ra ngoài rồi kìa!"
Đồng thời, nàng thủ thế tựa như chuẩn bị ném mạnh Kỳ lân ở trong lòng mình ra.
Kỳ lân con đáng thương, cất tiếng kêu lên, tiếp đó nhảy lên bả vai của nàng rồi ôm chặt lấy lọn tóc không chịu buông ra, sợ bản thân lại bị xem như cục đá ném bay ra ngoài.
Phía sau, trên trán hai ông lão đều nổi gân xanh, Kỳ Lân con dù gì cũng là vật được Thư viện Thiên Thần vô cùng coi trọng, vậy mà lại gặp phải vị chủ nhân như thế!
"Ta thấy nàng nói rất đúng đó chứ, nếu như các ngươi đã không phục thì có thể đi vào Cổ quáng Thái sơ, cũng coi như là thám thính đôi chút, dám không?" Tào Vũ Sinh mở miệng.
Lúc này, hai ông lão giật nảy mình, còn những ngươi của cổ giới khác thì trầm mặt xuống, đặc biệt là những người có lời lẽ cay nghiệt lúc trước liền im bặt.
Lúc này có người gật đầu, nói rằng sẽ tìm hiểu mỏ quặng cổ này một phen, thế nhưng vẫn không quên chế nhạo xem thường Ba ngàn đạo châu.
Khu vực khác nhau nên tu sĩ sẽ khác nhau, thành ra sẽ đối địch lẫn nhau.
Trên Hành tinh Thái sơ có rất nhiều thế lực, sau khi nhìn thấy cảnh này thì đều lộ vẻ khác thường, môn đồ của Thư viện Thiên Thần không hòa thuận, không ngừng tranh đấu?
"Đừng ồn nữa, Lục Đà sư huynh từng nói rồi, cãi nhau vì một tên đã chết thì không đáng, dù cái tên Hoang kia còn sống thì sao chứ? Nếu hắn thoát vây thì cứ tới Thư viện tìm huynh ấy, bảo đảm sẽ bị trấn áp ngay!" Có một cô gái lên tiếng.
Nàng mặc một thân màu tím, dáng vẻ nhí nhảnh, khuôn mặt xinh đẹp, nơi mi tâm có một chiếc sừng nhỏ bạch ngọc lấp lánh càng tôn lên vẻ xinh đẹp kỳ lạ của mình.
Đây chính là nữ tu của Nguyệt Tê tộc, rõ ràng đã tu ra một luồng tiên khí, thực lực mạnh mẽ, mà Lục Đà sư huynh trong miệng nàng chính là người tóc xanh từng lên tiếng chấn cho khí huyết của mọi người sôi trào lúc ở Thư viện Thiên Thần, bình thường hắn đều được hỗn độn bao phủ và xếp bằng tu hành.
"Tên kia mà cũng xứng mang so sánh với Lục Đà sư huynh à, tóm lại cũng chỉ là một tên tu sĩ ở hạ giới, bọn họ sẽ không thể nào biết được huyết thống Trường Sinh chân chính đáng sợ tới mức nào!" Có người bĩu môi xem thường.
"Đám người này thì biết gì chứ, cái gọi là Ba ngàn đạo châu kia có đời sau Tiên huyết à? Cơ bản chẳng có nổi một người, sẽ không bao giờ biết được sự kinh khủng của thế gia Tiên đạo chân chính đâu!"
Mấy người này mở miệng, tựa như đáp trả lại những lời mà Thỏ nhỏ vừa nói khi nãy.
"Được rồi, đừng ầm ĩ nữa, các ngươi có thể cạnh tranh thế nhưng không được gây hấn và trả thù, chỉ có thể luận bàn tới một mức độ nào đó mà thôi." Một trong hai ông lão lên tiếng, bọn họ là trưởng lão trong Thư viện Thiên Thần, pháp lực ngập trời, không một ai dám làm phật ý bọn họ.
Cuộc tranh luận liền dẹp tan thế nhưng bên trong các đại thiên tài này luôn có ý chống đối, chỉ là ngoài miệng không có nói ra mà thôi.
Gây hấn với nhau chỉ vì một người đã chết, vậy đáng giá ư? Những người thuộc các thế lực lớn xung quanh khôg hiểu vì sao bọn họ lại xung đột như thế.