Trên thực tế, Bông hoa đại đạo này đã nở từ trước, là đạo quả nhận được ở Đăng Tiên đài.
Chỉ là tới hiện tại thì đã khác xưa, sau khi được sự tẩm bổ của Trường Sinh dược thì nó từ nở rộ chuyển sang lụi tàn và rồi lại tiếp tục nở rộ, không ngừng lặp đi lặp lại, cuối cùng có kết quả như vậy!
Khi đóa hoa phát triển tới mức này thì hình thành nên sinh linh như vậy.
Nó có hình người, trong giây lát chớp chớp mắt là có mây khói xông tận trời cao, thần mang vạn trượng, tựa như Ly hỏa thiêu đốt cả bầu trời mênh mang, đánh hạ cả cửu trùng thiên.
Cảnh tượng như vậy vô cùng kinh người, vào lúc này, nơi cửa vào của Cổ quáng Thái sơ cũng có chùm sáng đầy đáng sợ kéo tới, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi cả vùng tối mênh mông.
Người bên ngoài giật nảy mình, chuyện gì xảy ra?
Tất cả mọi người đều cảm thấy rất bất ngờ, đứng xa xa nhìn cảnh tượng này, cảm thấy khó mà tin nổi.
Tất cả mọi người đều thở dài, những người tiến vào hầm mỏ trước kia hẳn đã chết cả rồi, phàm là lúc mỏ quặng cổ xảy ra chuyện kỳ lạ thì chắc chắn sẽ phát sinh nguy hiểm vô cùng, ai cũng không cách nào trốn thoát.
"Quá đáng tiếc, một thiên tài tuyệt thế đã tu thành hai luồng tiên khí cứ thế bỏ mạng, không một chút hi vọng trở về rồi!" Người của Vương giả thở dài đầy không cam.
Đồng thời bọn họ cũng cảm thấy lần này cũng quá dại dột, lại tổn hại một anh tài mạnh mẽ như vậy, quá lãng khí! Nếu như có thể thu phục được tâm của hắn, làm phai mờ ý chí và nghe theo sự chỉ đạo của tiểu thư, thì đây chính là một cứu viện vô cùng mạnh mẽ.
Cũng không biết bao lâu, bên trong mỏ quặng cổ Thạch Hạo từ từ mở cặp mắt, trong lòng hắn chợt sinh cảm ứng ngẩng đầu nhìn về Bông hoa đại đạo trong hư không kia, bên trên có một sinh linh đang ngồi xếp bằng, ánh mắt trong veo tựa như kim đăng, tựa như mặt trời khiến hai mắt người nhìn bỏng rát, hai bên không ngừng quan sát lẫn nhau
Cảm giác này rất kỳ lạ, hắn cảm thấy người tí hon đó chính là bản thân mình, thế nhưng vì sao lại xuất hiện cảm giác xa lạ?
Thạch Hạo cảm thấy kỳ lạ và cũng rất yêu tà, sinh linh kia rất mơ hồ, được hỗn độn bao quanh, hắn ngồi bên trên cánh hoa đại đạo do một luồng Tiên khí biến thành, dáng vẻ thận trọng, điềm tĩnh, nghiêm túc còn hơn cả Thạch Hạo, tựa như là một vị tăng nhân cổ xưa đã đắc đạo.
Thạch Hạo không biết nói gì cả, như vầy là sao, hắn đã tu ra một con quái vật ư?
Hắn mở Thiên mục thì có thể thấy rõ được, sinh linh bên trong sương mù hỗn độn kia rất giống với hắn, to bằng nắm tay, ngồi xếp bằng ngay ngắn, dáng vẻ trang nghiêm.
Hai người tựa như có liên hệ nào đó thế nhưng khi Thạch Hạo khống chế cốt văn, tỏa ra thần thức để khống chế thì liền cảm thấy bị ngăn cách.
Đóa hoa kia chuyển động cùng với hắn, khí đại đạo ngập tràn, có thể kết hợp với thiên địa, ảnh hưởng pháp tắc trong thiên địa, chiến đấu vì hắn, uy lực vô cùng!
Bông hoa đại đạo này kinh người tới dị thường, vượt quá tưởng tượng của người thường.
Chỉ là, sinh linh ngồi xếp bằng bên trên lại có chút xa lạ, cũng không hề bị khống chế, giữa hai bên tựa như có một khoảng ngăn cách nào đó.