Thư viện Thiên Thần, không cách nào yên tĩnh được.
Không nói những nhân vật ngút trời kia, chỉ riêng người tới từ Ba ngàn châu cũng không cách nào tin tưởng được, Hoang lại chết ở trong Cổ quáng Thái sơ.
Áo trắng phấp phới, thanh lệ tuyệt tục, một vầng Thanh Nguyệt lượn lờ trên làn tóc đen, Thanh Y suy nghĩ tới xuất thần, trong mắt là những vệt hơi nước, vẻ mặt đầy thương cảm.
Nàng bỗng dưng nhìn về Nguyệt Thiền cách đó không xa, nói: "Ta đồng ý về việc hợp nhất giữa hai ta, thế nhưng ngươi phải đáp ứng, sau này chúng ta phải g**t ch*t tên Nguyên Thanh kia!"
Nguyệt Thiền quay đầu nhìn về nàng, nói: "Ngươi đã quyết định?"
Hai người không biết đã tranh đấu bao nhiêu lần, từ đầu tới cuối vẫn không thể nào dung hợp được, thế nhưng sau khi tin tức Thạch Hạo đã qua đời thì Thanh Y lại quyết đoán như vậy.
"Ta chắc chắn!" Thanh Y nói, tiếp đó Thanh Nguyệt lơ lửng giữa không trung và lan tỏa từng ánh trăng đầy nhu hòa, lúc này càng tôn lên vẻ siêu trần thoát tục của nàng.
Nàng bỏ đi những thành kiến cùng tranh chấp giữa hai bên, quyết định hợp hai thành một, mục đích cũng chỉ vì muốn mạnh mẽ hơn, con đường tu hành lại càng thuận lợi hơn.
Nguyệt Thiền nghe vậy thì lắc đầu, nói: "Khi tới nơi này, ta từng tìm đọc qua nhiều điển tịch, hiện giờ cũng không phải là thời cơ tốt nhất để hai ta dung hợp, vì mạnh nhất, vì tu vi càng tăng cao hơn, nếu mỗi người chúng ta đều trở thành nữ tôn một đời rồi dung hợp thì lúc đó ai có thể địch?"
"Ngươi chắc chắn, từ bỏ cơ hội lần này?" Thanh Y nhìn về nàng.
Nguyệt Thiền rất hiếm khi xuất hiện vẻ lưỡng lự, nói: "Ngươi đã không còn thuần khiết sạch sẽ nữa rồi, ta hận bản thân không thể g**t ch*t ngươi, thế nhưng khi nghĩ tới con đường mạnh nhất, biến cục trong tương lai thì ta có thể nhẫn nhịn được điều này. Chỉ là, hi vọng trước mặt ta ngươi đừng đề cập tới bất cứ chuyện gì của Hoang, tới lúc dung hợp cùng nhau thì ta cũng hi vọng ngươi sẽ bỏ đi một phần ký ức cũ liên quan tới hắn!"
Trong mắt của Thanh Y mang theo hơi nước thế nhưng vẫn không nhịn được, phản bác: "Ta không phải là ngươi sao, nếu như ta đã không trong sạch thì ngươi sẽ thánh khiết à? Còn về ngày đó... "
"Câm miệng!"
Hai tiên tử xích mích nhau lập tức lôi kéo sự chú ý của người khác.
"Hắn sao có thể chết được chứ, ta vẫn còn không tin ngươi sẽ chết! Cổ quáng Thái sơ là nơi quỷ quái gì chứ, là hố chôn chắc, hắn bị nhốt ở bên trong chứ chưa chắc sẽ chết!" Tào Vũ Sinh lẩm bẩm.
Có người cười nhạo: "Vị đạo huynh này, ngươi không biết gì về Cổ quáng Thái sơ rồi, nơi đó một khi tiến vào thì không hề có ai đi ra được đâu, chỉ khi nào nơi đó xuất hiện chuyện ngoài ý muốn gì đó thì mới có cực kỳ ít người may mắn trốn ra được. Có thể vài ngày trước xuất hiện tình huống như vậy nhưng hắn không hề xuất hiện, chứng tỏ chắc chắn đã chết."
Một bên khác, Thỏ nhỏ cúi đầu, mái tóc bạc lấp lánh, vẻ mặt tức giận ôm chặt lấy một cây nhân sâm vàng gặm gặm tựa như đang nhai củ cà rốt vậy.