Thạch Hạo tăng nhanh tốc độ.
Quả nhiên, trước mắt hắn là một khu vực đầy màu sắc, nơi đó có một chiếc ao cũng không phải là rất lớn đang lượn lờ khí lành, hương thơm lan tỏa!
Đồng thời, hắn thấp thoáng thấy được một cây thuốc đang ra sức trốn khỏi chiếc ao nước đó, linh tính của nó khó có thể dùng lời để miêu tả hết được.
Mặc dù rất mơ hồ và khí hỗn độn không ngừng lan tỏa thế nhưng hắn vẫn có thể thấy được đại khái, cây thực vật ấy lấp lánh rạng ngời, nó bật nhảy rồi hóa thành một con thú nhỏ nhanh chóng chạy trốn!
Thạch Hạo hét lớn một tiếng rồi vận dụng đại thần thông hòng ngăn cản đường rút của nó.
Đáng tiếc, con thú nhỏ này lại được tiên vụ bao quanh, tốc độ quá nhanh, tựa như là một vệt sáng lóe lên rồi nhằm về hướng sâu trong hầm cổ, trên đường trốn còn xé rách cả hư không.
Thạch Hạo thất vọng vô cùng, dù gì đó cũng là một cây Trường Sinh dược, tuy rằng may mắn được nhìn thấy thế nhưng lại để nó chạy thoát.
Hắn biết rõ, sau khi Trường Sinh dược bị hoảng sợ thì rất khó để bắt lấy, thứ này đã thông linh nên có thể phi thiên độn địa, rất khó tóm được.
Khắp thiên cổ có mấy cây Trường Sinh dược chứ?
Đừng nói là một đời, dù là cả trăm đời cũng khó lòng thấy được một cây, chứ đừng nói là ngắt hay bắt.
Thạch Hạo hiểu rõ, ba ngàn châu cũng chỉ có đúng một cây và được trồng dưới hạ dưới, sau đó thì bị người mang lên lại thượng giới.
Đương nhiên, nếu như tính cả Bạch Quy Đà Tiên trong di địa Tiên cổ thì số lượng là hai.
Có thể thấy được hiếm có cỡ nào, cả một cổ giới mà chỉ có một hai cây.
Thạch Hạo cũng không từ bỏ ý định mà ra sức đuổi theo, quả nhiên giống như suy đoán của hắn, chẳng hề có thu hoạch gì, loại Trường Sinh dược như vầy tuy rằng không có chiến lực thế nhưng nếu xét về bản lĩnh chạy trốn thì chính là cường giả hàng đầu thiên hạ.
"Đáng tiếc thật, mà sao lại biến thành thú chứ?" Thạch Hạo tiếc nuối, chân thân của con thú nhỏ kia hắn cũng không cách nào thấy rõ được, cứ thế để nó chạy mất.
Bên trong mỏ quặng cổ này cuối cùng thì hắn cũng bắt gặp được một sinh linh còn sống, hơn nữa lại là một cây tiên dược nên khiến nội tâm hắn sục sôi, tuy rằng vẫn chẳng hề đoạt được chỗ tốt nào.
"Haizzz!"
Thạch Hạo thở dài một hơi, chẳng hề cam tâm mà.
Trong Cổ quáng Thái sơ này lại có Trường Sinh dược, ấy vậy mà không tài nào tóm được.
"Ủa, sao hương thơm vẫn còn?" Khi trở về lại cái ao kia thì hắn chợt kinh ngạc.
Diện tích cái ao nhỏ này chỉ tầm năm thước vuông, chất lỏng bên trong lấp lánh óng ánh, kèm theo đó là những tia hỗn độn lan tràn. Ngoài ra, thi thoảng lại có từng làn ráng lành chiếu lên hóa thành từng cơn mưa ánh sáng, hương thơm lan tỏa sộc thẳng vào miệng mũi.
"Hả, ao nước này rất đặc biệt!" Thạch Hạo vừa mừng vừa sợ, lập tức hắn như nhớ tới điều gì đó.
Trước kia hắn nghe Cổ Thánh tử của Thần miếu từng gặp được cơ duyên vô cùng lớn, đã phát hiện ra một ao Hỗn Độn trong một di tích Tiên cổ, bên trong chứa đầy chất lỏng thần bí có thể giúp thân thể lột xác.
Lúc ấy từng có người suy đoán, cái gọi là ao bảo dịch ấy khả năng là do tiên dược hòa tan và lưu lại.