Tiếng ca du dương tựa như từ chốn thần tiên truyền tới.
Bên trong mỏ quặng cổ có khu vực thì tối om, có khu vực sáng sủa, có nơi ngưng tự hỗn độn, còn có chỗ lượn lờ tiên vụ, sáng tối đan xen.
Kèm theo tiếng ca hát này là màu sắc sặc sỡ càng khiến mỏ quặng cổ này thêm bí ẩn hơn.
Thạch Hạo tĩnh tâm, điều chỉnh trạng thái khôi phục lại bình tĩnh, hắn quan sát thật kỹ những thứ xung quanh, ra sức tìm kiếm thứ gọi là Đá sinh mệnh kia.
Trên thực tế, mặc dù hắn đã điều chỉnh lại trạng thái thế nhưng trong lòng cũng không thể không hồi hộp, bởi vì đây là Cổ quáng Thái sơ.
Từ xưa tới nay, nơi này đã diễn ra rất nhiều chuyện thần bí, mặc cho ngươi anh hùng cỡ nào nhưng một khi tới đây thì đều có thể sẽ bỏ mạng.
Thạch Hạo tin chắc, nếu không có Vạn Linh đồ hộ thể thì hơn nửa hắn đã gặp nguy, chỉ riêng phần khí tức bên ngoài cơ thể của bộ xác ướp cổ vừa nãy cũng đã quá đáng sợ rồi.
Hắn nhẹ nhàng cất bước rồi né tránh bộ xác ướp tiến sâu vào trong hầm, Thiên mục mở ra và tìm kiếm Đá Sinh mệnh kia.
Hầm cổ sâu thăm thẳm, vừa mới tiến lên được đôi chút thì hắn phát hiện có hàng loạt các ngã ba tựa như là mê cung vậy, rốt cuộc thì hắn cũng hiểu được lý do nhiều người bỏ mạng, vì sao không ai thể quay về.
Những con đường tựa như mê cung này phỏng chừng đã vây hãm hết chín phần mười rồi, chứ đừng nói là những nguy hiểm khác bên trong.
Thạch Hạo suy tư đôi chút, dọc theo dường đi trống trải và tối mờ thì hắn nhìn thấy được một vài thi hài, tất cả chẳng chút thối nát nào cả.
Mà trong lúc này, hắn thậm chí nhìn thấy một vài xác ướp cổ đang di chuyển, da dẻ thì trắng bệch, con ngươi thì xanh lét.
Trong giây phút này, da đầu của Thạch Hạo tê dại rồi nhanh chóng né tránh, hắn rất sợ khi đối đầu với những thứ như vầy, không biết sẽ phát sinh những chuyện ra sao.
Bởi vì hắn biết, những hài cốt trong hầm cổ này đều chẳng hề có thối rửa gì cả, chắc chắn những thi hài này có lai lịch rất lớn, di thể của những cường giả như thế này mà thông linh thì chắc chắn vô cùng đáng sợ.
Rất nhanh thì Thạch Hạo phát hiện được, tiến vào trong hầm cổ tối om này quả là một sai lầm lớn, bởi vì nó quá nguy hiểm.
Nhưng, hắn hiểu rõ, đây là con đường đúng đắn.
Một con nhện đen cực lớn lững thững chậm chạp đi tới, nó cao tới một trượng, khí tức tử vong nồng nặc, tám cái chân tựa như là tám thanh chiến mâu đen xì vẫy vùng trong hư không phát ra những tiếng leng keng, lập tức, hư không liền bị xuyên thủng thành từng lỗ nhỏ.
Việc này khiến người khác không thể không thán, trong lòng chợt cảm thấy lạnh lẽo, rõ ràng là vật chết và chỉ còn một chút bản năng mơ hồ thế nhưng lại có sức mạnh lớn như vậy!
Mặt đất đầy cứng rắn được một sức mạnh thần bí nào đó bảo vệ, những chiếc chân của con nhện lớn này đạp xuống đất khiến tia lửa văng khắp nơi.
Chỉ thiếu chút nữa thì một chiếc chân đen xì của nó đánh trúng Thạch Hạo, nó u mê vô thức tiến về trước, tử khí lan tỏa lướt ngang qua Thạch Hạo.
Con nhện này tuyệt đối mạnh hơn cả Giáo chủ, Thạch Hạo căng thẳng không thôi!