Vùng núi khô cằn, khắp nơi cháy đen, đá tảng màu máu.
Đây chính là Hành tinh Thái sơ, Thạch Hạo cất bước tiến gần tới mỏ quặng cổ kia.
Nơi đây có tiếng tăm lừng lẫy trong quá khứ, cũng không biết đã nuốt lấy bao nhiêu tính mạng của cao thủ, cho tới hiện giờ đã không một ai có ý định mạo hiểm ngoại trừ việc đưa nô lệ vào trong thám thím.
Đương nhiên, nô lệ cũng là tính mạng, cũng không ai muốn lãng phí xa xỉ như thế, nói vậy, các nô lệ được thế lực lớn mua đều khai thác ở gần đó chứ không phải tiến thẳng vào trong mỏ quặng cổ này.
Hiện giờ, khắp núi đồi đâu đâu cũng có bóng người, họ đều là nô lệ, quần áo nhàu nát, mỗi ngày đều làm lụng cực khổ cũng chỉ vì có thể tiếp tục sống sót.
Thạch Hạo đã trở thành một thành viên trong bọn họ thế nhưng trên đường đi hắn vẫn không hề dừng lại, cũng không có đào bới trong các dãy núi nơi này mà tiến hướng vào phía trung tâm.
Vùng núi này rất kỳ dị, mặt đất cứng rắn dù là Thiên Thần cũng khó có thể đánh xuyên, cho nên đối với tu sĩ bình thường thì việc này cực kỳ khó khăn.
Dọc đường đi, trên mặt đất có rất nhiều hố sâu, bên dưới vô số bóng người đang đào bới.
Những nô lệ này ra sức đào bới, độ cứng rắn của nham thạch nơi này còn cao hơn cả pháp khí.
Từng có người cho rằng, nham thạch nơi này cứng rắn như vậy thì chắc chắn là vật liệu luyện khí vô cùng tốt, nếu mang ra bên ngoài buôn bán thì chắc chắn sẽ có giá trên trời, thế nhưng sau khi rời khỏi nơi này thì toàn bộ đều biến đổi, những nham thạch này rất dễ bị đánh nát.
Chỉ ở nơi đây thì hòn đá, hạt cát, núi non mới khác với tất cả những nơi còn lại.
Sau đó mọi người hiểu rằng, sở dĩ như vậy đều là do có sự tồn tại của Cổ quáng Thái sơ, mỗi giờ mỗi khắc nó đều phóng thích ra bí lực ảnh hưởng đến những vật xung quanh.
Theo bước tiến của Thạch Hạo thì mặt đất càng ngày càng yên tĩnh, vẻ hoang vu càng ngày càng tăng mạnh, bởi vì càng đi sâu vào trong thì lại càng ít người dám tiến.
Vù!
Một luồng gió đen thổi qua khiến đất đá trở thành bụi trần, khiến dãy núi bị đâm trăm hàng lỗ thủng, cảnh tượng khiếp người.
Cũng may là, thứ này chỉ thổi qua một thoáng liền tiêu tán.
Thạch Hạo trợn to mắt đầy giật mình, cảm thấy những việc này khó lòng giải thích được, hắn dùng Thiên nhãn để quan sát, cơn gió đen đó đột nhiên xuất hiện cũng vì hư không vặn vẹo, sau đó thì nó liền thổi vụt qua nơi này.
"Đó chính là sức mạnh của tràng vực, xung quanh Cổ quáng Thái sơ xuất hiện những điểm dị thường thì cũng chẳng có gì là lạ!" Có người nhắc nhở.
Thạch Hạo im lặng, đây chính là Cổ quáng Thái sơ, những dị tượng hình thành ở bên ngoài đã như vậy rồi, không biết khi đi vào sâu bên trong thì sẽ xảy ra những thứ gì?
Hắn có chút lo lắng cho tính mạng của mình, thế nhưng giờ còn lựa chọn khác à?
Đằng sau, người của Vương gia kia đang giám sát hắn tới đây, nếu như muốn quay trở lại thì bọn họ chắc chắn sẽ không đồng ý.
"Đạo huynh, xin chờ chút!"