"Trường Sinh gia tộc?" Thạch Hạo nhìn chằm chằm bọn họ, hắn luôn cảm thấy cao thủ của bộ tộc này quá nhiều, chỉ một hầm mỏ mà lại có mấy nhân vật siêu phàm tọa trấn, hiện giờ hắn có thể lý giải vì sao rồi.
Ông lão cười cười, nói: "Năm xưa, bộ tộc ta từng có người là Trường sinh, thế nhưng năm tháng đằng đẵng qua đi, Thủy tổ sớm đã chết trận rồi."
Ông ta chẳng hề sầu nào gì cả, mặc dù có tiếc nuối, có không cam thế nhưng năm tháng có thể xóa tan tất cả, sự huy hoàng cũng chỉ là quá khứ mà thôi.
"Nói thế, vị tiểu tỷ của tộc ông có thể gọi là đời sau của Nhân Tiên rồi, cũng coi như là một vị tiên tử danh xứng với thực?" Thạch Hạo lên tiếng hỏi, trong mắt lộ vẻ khác thường.
Ngày đó, lúc hắn tranh đấu với đám người Lâm Thiên thì bọn họ từng đề cập qua gia tộc như thế.
Mà cô gái Lam Linh có cặp mắt màu xanh còn chế nhạo rằng, nếu như hắn đủ mạnh thì có thể giao thủ với tiên tử thật sự ở trong thư viện Thiên Thần, thậm chí còn có thể cưới làm vợ nữa.
Lúc này, Thạch Hạo cảm thấy kỳ lạ, không nghĩ rằng lại có một gia tộc như vậy, hơn nữa còn gặp gỡ nhau trong tình huống như vầy, chỉ là địa vị của hắn quá thấp bé, chỉ là một tên nô lệ mà thôi.
"Nhóc con, chí hướng của ngươi không nhỏ, là tù nhân mà con mắt vẫn lấp lánh thần quang, muốn chủ ý với thiên kim bộ tộc ta hả? Nên biết tự lượng sức mình." Một vị trung niên chế nhạo.
"Ta không có ý định gì cả." Thạch Hạo lắc đầu.
"Ha ha, không có là tốt nhất." Có người gật đầu rồi nhìn về phía hắn, nói: "Chúng ta muốn đưa ngươi vào thư viện Thiên Thần, chỉ là đã bỏ lỡ thời gian tuyển chọn rồi, phải nghĩ biện pháp khác thôi."
Dựa theo những gì bọn họ nói thì có thể mang Thạch Hạo rời đi, thế nhưng thân phận lại có chút vấn đề, cần phải dùng thân phận là người hầu của tiểu thư để gia nhập.
Thạch Hạo vừa nghe thì mày liền nhíu lại, dùng thân phận người hầu để đi vào, việc này lại được chấp thuận à!
Sở dĩ hắn lộ ra hai luồng tiên khí là muốn bộc lộ ra tiềm năng của bản thân, hi vọng có thể gây nên sự chú ý của bọn họ, khiến cho những người này coi trọng chính mình.
Nhưng, giờ lại dùng thân phận là người hầu để đi vào, đây là sỉ nhục, tuyệt không thể thỏa hiệp!
Thạch Hạo trầm mặc rồi cẩn thận suy nghĩ, từ khi tới Vô Lượng Thiên thì hắn luôn gặp khó khăn, trở thành tù binh, tù nhân và rồi nô lệ, thật sự vô cùng căm phẫn và uất ức.
Thế nhưng, hiện giờ không cách nào giải tỏa được, chỉ có thể chờ đợi cơ hội.
"Ngươi không muốn à? Không cần để bụng làm gì." Một ông lão tiếp tục giải thích.
Đây chỉ là kế tạm thời, dựa theo bọn họ từng nói thì mỗi một đệ tử của thư viện Thiên Thần đều có thể dẫn vài người hầu vào trong.
Thạch Hạo dùng thân phận người hầu đi vào thì sẽ có cơ hội tỏa ánh sáng, tới lúc đó có thể chính thức gia nhập vào thư viện Thiên Thần.
Đương nhiên, tiền đề là phải làm người hầu cho vị tiểu thư kia, tuy rằng có thể thoát khỏi thân phận là người hầu thế nhưng không được phản bội, phải cùng tiến cùng lui với tộc này.