Tiên khí lượn lờ làm tăng mạnh vẻ mờ ảo và to lớn của cửa vào hầm mỏ, cảnh tưởng hấp dẫn không ngừng xuất hiện.
"Hả, hình như có tiếng hát?"
Có cao thủ hoảng sợ, ngay lập tức lạnh toát cả da đầu, không cách nào tin tưởng được.
Sau đó, những người khác cũng nghe thấy, bên trong hầm cổ xưa này vốn rất yên tĩnh thế nhưng nay tại truyền tới giai điệu ca khúc, tuy rằng không rõ ràng thế nhưng tuyệt không phải là hư ảo.
Một cô gái với giọng hát trong trẻo, du dương uốn lượn, vô cùng êm tai thế nhưng lại mang theo vẻ thê lương.
Trong nhất thời, một mỹ nhân tuyệt đại xuất hiện trước mắt mọi người, nàng bước trên nguyệt quang, tuyết y phấp phới, dáng vẻ tuyệt thế, bên trên người nàng có những ánh đao bóng kiếm, có anh hùng chém giết, có hào kiệt cái thế bỏ mạng ngã vào trong vũng máu.
Mọi người chiến đấu vì nàng, tranh giành vì nàng.
"Là ảo giác à?!"
Đừng nói là những người khác, dù cho là chủ nhân của thuyền đỏ sậm cũng hoảng sợ không thôi, hắn khẽ lắc mạnh đầu rồi có ép bản thân thoát khỏi tiếng hát đó.
Hắn phát hiện bản thân sớm đã toát mồ hôi lạnh, chiến y ướt sũng, lúc này mới khó khăn phục hồi lại thần giác, thoát vây ra khỏi tâm tình khó tả kia.
Chuyện này quá khủng khiếp, mạnh như hắn, ngang dọc Vô Lượng Thiên khó gặp đối thủ, thế nhưng hiện tại lại tựa như là một thiếu niên lạc lối, bị tiếng hát của một người làm cho nỗi lòng xốn xang khó dứt ra được.
Những người lãnh đạo của các thế lực khác cũng dựng đứng lông tóc, ai nấy đều chảy dài mồ hôi lạnh.
Cũng may là, tiếng hát tuy kỳ dị nhưng vẫn không có thương tổn tới những người nơi này, dù cho bọn họ đã rơi vào trong cảnh lạc lối, không biết bản thân là ai.
"Thật kinh người!" Có người thở than.
Chỉ một khúc hát du dương, cũng không phải có người từ trong Cổ quáng Thái sơ ra ngoài thế nhưng lại khiến cho người khác tựa như rơi vào một cảnh giới kỳ lạ, nhìn thấy từng hình ảnh trông rất sống động.
"Ta thấy một cô gái mặc áo trắng, chắc chắn không phải là ảo giác, hồi nãy các ngươi có 'nhìn thấy' không thế?" Một đại cao thủ hỏi.
Trên thực tế, cổ quáng này rất an lành, tiên khí ngập tràn, chẳng hề có cô gái xinh đẹp nào xuất hiện, hết thảy đều là cảm giác kỳ lạ của mọi người mà thôi.
"Ừ, ta cũng thấy một mỹ nhân quyến rũ, tuy rằng không thể nhìn rõ thế nhưng chắc chắn rằng, đó là người con gái đẹp nhất từ thiên cổ tới giờ!" Có người mê muội nói.
"Chuẩn, ta cũng thấy, nàng bước trên ánh trăng, rất nhiều anh hùng nguyện chết vì nàng!" Có người bổ sung, vẻ say mê tràn ngập.
Cao thủ nơi đây đều trầm mặc, một cổ quáng, bên trong có cổ thi nhưng tại sao lại xuất hiện người còn sống?
Phàm là cao thủ siêu cấp đều cứng họng, cảm thấy nơi đây càng ngày càng kỳ lạ, thần bí khó lường.
Ban nãy Thạch Hạo cũng thấy được, kỳ thực chẳng hề có ai xuất hiện cả, chỉ là tiếng hát êm tai kia đã thể hiện ra những dấu vết khiến người khác cảm thấy rất chân thực mà thôi
Tất cả mọi người đều biết, Cổ quáng Thái sơ là cấm địa, phàm là ai đặt chân vào thì chính cửu tử nhất sinh, trừ phi có cơ duyên vô cùng to lớn thì mới có thể toàn mạng trở về.