Thạch Hạo cũng không hề ra sức giãy giụa, bởi vì hắn đã bị phong tỏa tu vi.
Hơn nữa, sinh linh ba đầu sáu tay này cũng rất mạnh, hắn không cách nào đối phó được.
Sinh linh này cả người đều là vảy bạc, ngay cả khuôn mặt cũng là thế, dường như là một ma thần được tạc từ đá, tinh lực ẩn giấu khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Thời gian không lâu sau thì bọn họ đi tới một nơi trong hư không, nơi đây có một chiếc thuyền lớn đang đỗ lại, đây là thứ cần dùng để vượt qua trời cao.
Có thể tưởng tượng được, đường xá tới đó xa xôi cỡ nào.
Chỉ là, Thạch Hạo cảm thấy có gì đó là lạ, sau khi tới nơi này thì sinh linh màu bạc ba đầu sáu tay này lại đưa hắn lên thuyền, tiếp đó nhận một ít thiên tài địa bảo từ trong tay một cường giả khác rồi xoay người rời đi.
Cũng không phải chính tên sinh linh ba đầu sáu tay này đưa hắn tới cái gọi là khu vực Cổ quáng, Thạch Hạo phát hiện, mình tựa như... là món hàng giao dịch!
Sau khi nghĩ tới tình huống này thì kim quang trong con ngươi của Thạch Hạo tăng mạnh, là bị người khác bán rẻ?
Đúng là chuyện đáng tức giận mà, vừa mới tới Vô Lượng Thiên mà hắn đã gặp phải kiếp nạn như vầy rồi, lại còn trở thành món hàng của người khác.
Rõ ràng, chiếc thuyền màu đỏ thắm này có vấn đề.
Nó dài tới vạn trượng và to lớn bao la, toàn thân màu đỏ thẫm như được quét đầy máu tươi, vẻ ngột ngạt lan tỏa cùng với mùi vị của huyết sát.
Hình dáng nó như vậy thì cũng có thể đoán được phần nào phong cách của chủ nhân, chiếc thuyền lớn này đỏ sẫm như máu và mang theo sát cơ nồng đậm, hiển nhiên chủ nhân của nó cũng không phải là hạng tốt lành gì.
Rất nhanh thì hắn biết được, đây là một chiếc thuyền hải tặc tràn ngập tội ác, nó di chuyển trong tinh không vũ trụ và có tiếng tăm vô cùng xấu xa.
Thạch Hạo nín nhịn một luồng tức giận, vừa mới tới cửu Thiên mà đã gặp phải chuyện như vầy, lại bị người khác bán cho kẻ ác, trở thành tù nhân.
Thuyền hải tặc màu máu rất nổi danh ở Vô Lượng thiên, chủ thuyền là một cao thủ vô cùng ghê gớm, thực lực mạnh mẽ, lấy sát phạt làm chủ, ngang dọc trong thiên địa mà vẫn nhỡn nhơ chưa hề bị người khác tiêu diệt.
Trên thực tế, chiếc thuyền hải tặc này làm việc ác không bị gì cũng bởi vì có quan hệ với một vài thế lực lớn, có lợi ích nhóm với những nơi này.
Ví như, nó thường xuyên vận chuyển những nô lệ có tu vi bất phàm tới khu vực Cổ quáng Thái sơ, và rồi bán cho những thế lực lớn để khai thác thần liệu.
Trên thuyền có rất nhiều người, đại thể đều là nô lệ, bị giam giữ ở một vài khu vực đặc biệt.
Thật bất hạnh khi Thạch Hạo lại trở thành một thành viên như bọn họ, vẻ mặt của những người này dại ra tựa như đã mất hết tinh thần, hắn đột nhiên cảm thấy bản thân mình vẫn tính là may mắn, ít nhất vẫn còn phấn chấn lạc quan, không có vị dằn vặt tới mức chán chường.
Chỉ là, rất nhanh sau đó có một ông lão tặng cho hắn một đả kích đầy nặng nề, nói: "Người trẻ tuổi, ráng thả lòng người đi, sau khi tiến vào khu Cổ quáng kia thì sẽ tử vong bất cứ lúc nào đó."