Thạch Hạo chẳng nói lời nào mà lặng yên nhìn hắn, người này vốn có ác ý nên muốn gây bất lợi cho hắn.
"Tại sao im lặng thế?" Người kia ung dung đi tới gần.
Chính xác, dù năm tháng có trôi qua thì cũng không cách nào lưu lại chút vết tích gì trên gương mặt của hắn, vẫn trẻ tuổi, vẫn tài hoa, chỉ là khi cặp mắt ấy chớp chớp thì sẽ hiện lên vẻ tang thương, đó là sự thể hiện của việc không còn thanh xuân nữa.
Một đại cao thủ có biểu hiện như thế thì chắc chắn có sinh mệnh dài lâu, năm tháng sinh sống tương đối dài, là một nhân vật già cả.
"Ta có thể nói gì chứ? Chẳng có chút thù oán gì mà ngươi lại muốn đẩy ta vào trong hiểm địa, chẳng lẽ lòng dạ của ngươi lại rộng lượng cỡ đó à?" Thạch Hạo chẳng hề nể nang gì.
Đã tới nước này thì dù nói lời tốt đẹp chỡ nào, dù cúi đầu xin tha thứ thì cũng chẳng có chút tác dụng nào, vô duyên vô cớ lại bị người khác xem thường và chế nhạo.
Cũng có vài thiên tài chưa rời đi cảm thấy bất bình thay cho Thạch Hạo, vị cường giả này lừa gạt người quá mức, bắt một thiếu niên đi Cổ quáng Thái sơ, đây chẳng phải là đi chịu chết à?!
Đừng nói là bọn họ, dù là tiền bối cao nhân nào đi vào cũng sẽ bỏ mạng, hoàn toàn chẳng có chút bất ngờ nào.
Từ xưa tới nay, chỉ có vào những lúc đặc biệt, sau khi đã chuẩn bị đẩy đủ mọi thứ thì mới dám đi vào trong để đào Đá sinh mệnh, nếu không thì chỉ có con đường chết.
"Ha ha, tính cách cũng khá đó chứ, theo ngươi, ta nên một chưởng đánh nát ngươi hay là đưa ngươi vào Cổ quáng Thái sơ kia?" Người này cười cười mở miệng, chỉ có điều nụ cười này lại mang theo vẻ lạnh lẽo.
Việc này khiến trong lòng mọi người chợt nhảy lên một cái, ý tứ của người này rõ ràng, chẳng hề che giấu gì cả, cũng không cần phải đưa Thạch Hạo vào trong tuyệt địa kia, muốn động thủ ngay tại nơi này?
"Tiền bối, người làm như vậy có chút khó xử?" Ở bên cạnh chợt có người lên tiếng.
"Ồ, vậy theo ngươi ta nên làm gì, ngươi chính là tên nhóc thuộc Trần gia đúng không? Xem cũng là một kỳ tài đó, thế nhưng lúc này tốt nhất đừng ra mặt." Người này chẳng chút sợ hãi nói.
"Tiền bối, người phụ trách việc bảo vệ trọng địa, mà hắn cũng chẳng hề phạm sai lầm gì, cho nên người cũng không có cớ gì mà trách phạt hắn!" Có người khác cũng ra mặt đỡ lời.
Thạch Hạo đã giúp bọn họ thoát vây cho nên những người này sẽ vô cùng biết ân, đặc biệt bên trong có thiên tài tới từ một vài thế gia siêu cấp có gốc gác rất lớn, lúc này bọn họ cũng lên tiếng.
"Ừ, các ngươi nói cũng đúng, vậy thì cứ theo quy củ mà xử trí vậy." Người này cười cười, trên gương mặt anh tuấn lộ vẻ tùy ý, nói: "Hắn vốn là được tuyển vào trong thư viện Thiên Thần, thế nhưng lại tới trễ, cố ý tiến vào chậm với lại còn ngông nghênh sử dụng truyền tống trận, không thể không trách phạt."
"Làm gì có lý do này chứ?" Có người bất bình thay cho Thạch Hạo.
"Các ngươi có biết sử dụng truyền tống trận này để vượt giới thì sẽ tốn biết bao nhiêu thiên tài địa bảo hay không hả? Đó là cái giá trên trời! Thế gian này cũng chỉ có vài tòa mà thôi, chỉ là một tên Thánh Tế cảnh nhỏ nhoi mà lại một thân một mình sử dụng? Đây chính là lãng phí, là mưu sát! Các ngươi có biết, tương lai sau này nếu cần dùng tới truyền tống trận như này thì tác dụng sẽ lớn tới mức nào không, thế nhưng hắn lại sử dụng một cách lãng phí như vầy thì đã làm tăng thêm gánh nặng cho tế đàn năm màu này, đó là tội lớn!"