Gia Đức cứ thế bị đưa đi giam giữ, dù ở bên ngoài có là cường giả tuyệt thế đi chăng nữa thì nơi đây cũng phải tuân thủ theo quy củ.
Đế thành to lớn, mảnh vụn các ngôi sao khắp nơi.
Thạch Hạo được đưa tới trước một tòa tế đàn được xây dựng từ thần thạch năm màu, nó to lớn tựa như ngọn núi và nằm sừng sững nơi đó.
Tới Đế thành một cách nhanh chóng và rồi rời khỏi cũng chẳng thua bao nhiêu, việc này khiến Thạch Hạo thấy lâng lâng không chút hiện thực.
Nên biết, chỉ có người ký Minh ước Thái cổ thì mới có thể đi vào, nhưng nay hắn lại may mắn ghé thăm.
Hắn cũng không muốn rời đi nhanh như vậy, rất muốn tìm hiểu nghiên cứu tòa thành trì thần bí này, chỉ là bản thân không thể chọn lựa, không thể nào ở lâu được.
Diệp Khuynh Tiên đang ở đâu? Thạch Hạo rất muốn tới chào hảo, mỹ nhân tuyệt thế này từng cứu hắn một lần, năm xưa từng có người nói nàng tới từ nơi sâu cấm địa sinh mệnh.
Nghĩ tới việc mà nàng nhắc về Minh ước Thái cổ và đề nghị lão Thiên Nhân cùng với cổ tổ Chiến tộc lên đường thì có thể tưởng tượng ra được, chắc chắn nàng có quan hệ rất thân thiết với nơi này.
Thạch Hạo hỏi dò những người bên cạnh, còn thỉnh giáo cả ông lão cầm đại bổng răng sói để có thể gặp được Diệp Khuynh Thiên.
Nhưng tất cả đều bị từ chối, thậm chí còn chưa có giải thích thì đã bị từ chối ngay, những người này rất kiên quyết và khó tính!
Thạch Hạo kinh ngạc, hình như Diệp Khuynh Tiên này không phải là nhân vật bình thường, dù cả cao thủ trong thành cũng không muốn tiết lộ, tới cùng là có lai lịch như thế nào?
Nghĩ tới cô gái với áo trắng như tuyết, nụ cười khuynh thành, tuyệt thế và tự lập thì Thạch Hạo không khỏi thở dài, đi tới nơi ở của nàng rồi ấy vậy vẫn không thể gặp mặt.
Dù nói gì thì cũng phải lên đường rồi, hắn chỉ có thể thằm lắc lắc đầu mà thôi.
Thạch Hạo đứng trên tế đàn, truyền tống trận năm màu này vô cùng rộng lớn, có cảm giác như năm tháng mờ mịt, thời gian vĩnh hằng, đứng ở nơi này tựa như có thể qua lại vạn cổ, không ngừng luân hồi trong đất trời.
Hắn quan sát kỹ, tòa tế đàn này gần như tương tự với tế đàn vỡ nát khi chiếc đỉnh xuất hiện ở bên dưới Hắc uyên trong di địa Tiên cổ, chất liệu tạo thành đều giống nhau.
Nhưng, một tòa bị bị hủy gần nửa còn một tòa thì hoàn hảo không hư hỏng gì.
Rõ ràng, đây là kết quả được lưu lại hơn một kỷ nguyên trước.
Nghĩ tới đây ánh mắt của Thạch Hạo càng thêm nồng cháy, khiến hắn quan sát càng cẩn thận hơn, càng tỉ mỉ hơn, ngay cả tòa Đế thành với lối kiến trúc to lớn này cũng thuộc về hơn kỷ nguyên trước.
"Tòa thành trì này thật là cổ xưa, nơi đây quả nhiên là thần bí!"
Thạch Hạo than thở, tòa thành này sừng sững nơi này là để trấn áp bên kia, bên ngoài là một thế giới đầy đáng sợ hơn.
"Biên hoang!"
Thạch Hạo thì thầm hai chữ này thế nhưng hắn lại cảm thấy có gì đó không đúng, cảnh tượng mà hắn từng chứng kiến ở tòa tế đàn bên trên chiếc thuyền cổ đen xì kia, rõ ràng là còn có một tòa thành khác nữa, là do bảy vị vương giả trấn thủ, không ngừng huyết chiến với vô số sinh linh.