Thành này rất lớn, cũng giống như những tòa thành ở bên ngoài, đều được xây từ các ngôi sao lớn, vả lại còn có nhật nguyệt đầy trời, nhiều ngôi sao lớn chuyển động trôi nổi ở bên ngoài thành.
Mênh mông vô tận, nhân gian đệ nhất thành!
Ít nhất, đây chính là tòa thành trì to lớn nhất mà Thạch Hạo từng bước tới, nó đâm thẳng vào trời xanh.
Nhưng, hiện giờ hắn không có tâm trạng để cảm thán về sự hùng vĩ này, bị tên Gia Đức nhắm vào nên khiến lòng khắn sinh ra nóng nảy cùng nổi giận, còn có cả uất ức.
Đối phương là thuần túy lấy thế ép người, nhục nhã trắng trợn.
Bộ giáp trụ Lôi đế trên người hắn vẫn tỏa ra ánh sáng thế nhưng lại có màu đen, toàn thể đen bóng như mực, ngay cả tâm thần của Thạch Hạo tựa như cũng bị nhuộm sạch, khí tức tỏa ra có chút lạnh lẽo như băng.
Lần này, khi tiến vào tòa thành này thì nhóm người cũng tốn một chút công phu, chỉ dựa vào một người thì không cách nào đi vào được, Gia Đức cùng với người đi bên cạnh Thạch Hạo lấy ra một khúc xương, và người ở trong thành cũng lấy ra một khúc xương rồi hợp lại với nhau, hình thành nên một trận đài đưa bọn họ vào trong.
Thành lớn bát ngát, khí tức hoang vu ập vào mặt.
Tới lúc này thì Thạch Hạo mới bừng tỉnh, hắn đã tiến vào trong nơi quan trọng nhất của Đế thành!
Đây không phải là ngoại thành, đây là địa phương mà chỉ những ai ký Minh ước của Thái cổ mới có thể đi tới, người bên trong... lại để hắn đi vào.
Trên thực tế, ngoại giới vẫn luôn hoài nghi, những cao thủ còn sót vài trong tòa thành này có ai là tồn tại cổ xưa hay không, bởi vì tất cả đều không hay biết, nơi đây đều tràn đầy tử khí âm u nên bên ngoài không thể nào quan sát được.
Nhưng hôm nay, Thạch Hạo lại may mắn đặt chân vào trong!
Tòa thành quá lớn, dù cho đi vào rồi thi Thạch Hạo cũng cảm thấy như một con kiến bước vào tòa cung điện Thiên đế, không cách nào thấy rõ được những kỳ cảnh đầy tráng lệ thật sự của nơi đây.
Chỉ khi mở ra Thiên mục thì mới co thể thấy được một góc của nó.
Trong hư không kia, từng dải ngân hà vắt ngang trời, những ngôi Đế tinh chuyển động và vương xuống những hào quang đáng sợ.
Dù thế cũng rất khó chiếu sáng cả tòa thành, rất nhiều nơi chìm ngập trong bóng tối.
Nơi đây vẫn yên tĩnh như trước, trong vẻ u tối này Thạch Hạo không ngừng tìm kiếm, hy vọng có thể thấy được cao thủ trong Đế thành, bọn họ sẽ có bộ dạng ra sao?
Vị cuối cùng trong lục đại Thiên nhân Thái cổ chắc hẳn đã tới, vậy giờ ở nơi nào?
Diệp Khuynh Tiên đâu, ở phương nào Cô gái này đã để lại ấn tượng rất sâu trong lòng Thạch Hạo.
Chỉ là sự yên tĩnh nơi đây tới mức lạ thường, tựa như là một tòa thành chết chẳng hề có chút tiếng động nào.
Thạch Hạo đi theo về trước, trong lòng hắn chấn động không thôi, trên mặt đất xếp đầy những ngôi sao lớn, đây cũng không phải là luyện hóa thành mà là những ngôi sao có đường kính mấy ngàn mấy vạn dặm ghép nên.
Những thứ này bị chém rớt từ ngoài vực ngoại, rồi gắn chúng xuống những cái hố thật sâu trên mặt đất, thế nhưng chúng vẫn không hề bị hủy diệt, được những trận văn bảo tồn tới hiện tại.