"Ngươi đáng để ta làm nhục à?" Trên mặt hắn mang vẻ hờ hững nhìn Thạch Hạo bổ sung.
Thạch Hạo không nói lời nào, tới mức này thì còn gì để nói nữa chứ, người này hoàn toàn chẳng hề có chút thiện ý nào.
Đồng thời, trong lòng hắn cũng thầm thở dài, không ngờ lại có người như này lại chờ mình nơi đây.
Nên biết, có thể xuất hiện ở đây tuyệt không phải là cường giả bình thường, ấy vậy lại cố ý nhằm vào hắn, không cần nghĩ cũng biết con đường phía trước đã trở nên đen tối, tràn đầy chông gai.
Trên thực, Thạch Hạo đã chuẩn bị tốt việc xấu nhất, có lẽ sẽ bỏ mạng ngay nơi đây thế nhưng, hắn lại không cam!
"Ngươi xem ta là kẻ địch à? Lại dám dùng ánh mắt đó nhìn ta!" Người áo xám lạnh giọng nói, trên khuôn mặt trẻ ấy càng thêm lạnh lẽo nhìn chằm chằm hai mắt của Thạch Hạo.
"Đại loạn sắp nổi, hai ta đều là người của thế giới này, không tính là kẻ địch sinh tử gì, nhưng ngươi lại làm nên hành động vậy thì là đang sỉ nhục ta, ta tuyệt không thỏa hiệp!"
Thạch Hạo nói, tìm kiếm ký ức trong nguyên thần của hắn như vậy, không chỉ nói hết những bí mật của mình mà còn chẳng có bất kỳ tôn nghiêm nào của bản thân nữa.
"Một tên tu sĩ nhỏ bé mới tới Thánh Tế cảnh nào còn nói nhảm nhiều như vậy, dù cho là Thiên Thần thật sự đứng trước mặt ta cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, ta tìm kiếm kỳ ức của ngươi thì đã làm sao?!" Người áo xám nói rồi vung tay hành động, hắn điểm thẳng về phía mi tâm của Thạch Hạo.
Thời khắc này, gân cốt của Thạch Hạo tựa như nứt nổ, thần thức gần như nát tan, không cách nào chống lại được.
Hắn cũng chỉ biết dùng mọi sức lực của bản thân, dù cho có tan xương nát thịt đi nữa, bởi vì chuyện này quá khinh người, không thể chấp nhận được!
Nếu là kẻ địch chân chính làm như vậy với hắn thì hắn cũng chẳng nói làm gì, nhưng đây lại là phe mình.
Đương nhiên, hiện tại hắn đã coi tên cường giả này là kẻ địch của mình, dù cho người này có tác dụng to lớn đối với cuộc đại loạn sau này đi chăng nữa, dù cho là người bảo vệ Đế thành thì cũng không thể chấp nhận được!
Trong mắt và trong lòng hắn, từ giờ phút này thì chính là kẻ địch, sẽ không còn khái niệm khác!
Ầm!
Thạch Hạo nhịn lấy cơn đau nhức mà vận dụng toàn bộ sức mạnh, để cho chiến y có quan hệ với Lôi đế trên người hiện ra bên ngoài thân, đồng thời tay cầm Vạn linh đồ chống lại uy áp mênh mông kia, không để cho kẻ này có thể tìm tòi thần hồn được.
Hơn nữa, trong tay còn lại lập tức xuất hiện Nghịch long lân, tuy rằng rất gian nan nhưng vẫn đâm thẳng về phía người này!
Ngoài ý muốn là lần này cũng không phải Vạn linh đồ và Nghịch long lân thức tỉnh, mà là bộ chiến y có quan hệ với Lôi đế lại phát sinh tiếng vang, thần quang vạn tầng.
Thời khắc này, giáp trụ run lắc tựa như từng chiếc vảy cá đang hé mở, ánh sáng lóa mắt chiếu rọi, tiếng boong boong phát sinh.
Vốn nó tràn đầy những gỉ sét thế nhưng giờ lại trở nên óng ánh, từ vẻ u tối trở nên óng ánh cực kỳ, biến hóa kinh người.
Đương nhiên, giáp trụ này đã bị hư tổn cho nên mặt trên có rất nhiều lỗ thủng lớn, đây là việc không cách nào che giấu được.