Người được gọi là Bất Hủ kia sẽ mạnh tới mức nào, Thạch Hạo không cách nào hiểu rõ được nhưng hắn lại biết, người kia muốn giết mình thì quá đơn giản, có thể loại bỏ ngay tức khắc.
Hắn sớm đã rời đi không biết bao nhiêu vạn dặm, lúc này đang đứng chân nghỉ ngơi ở một khu thảo nguyên mênh mông, thế nhưng như cũ vẫn cảm thấy vẻ lạnh vẻ tới thấu xương, huyết dịch sục sôi, thân thể như rách nứt.
"Là Bất Hủ giả ư?" Tâm thần hắn hốt hoảng, cảm thấy quá khủng khiếp.
Toàn bộ sinh linh của giới này đều đã kinh động, các đại thánh địa đều chấn động không thôi, rất nhiều cao thủ đều vái chào Bất Hủ sơn, còn có lượng lớn cao thủ nhanh chân chạy tới nơi đây.
"Là sinh linh vô thượng đã tới ư?" Có người run giọng nói.
Khi tới gần Bất Hủ sơn thì bốn phương tám hướng đâu đâu cũng là bóng người, đâu đâu cũng là cao thủ, nhũng người đứng đầu của các giáo đều tới sớm nhất để yết kiến.
"Không có ai tới cả, chỉ là một luồng thần niệm xuất hiện và hạ xuống ý chỉ." Chủ nhân của một thánh địa cổ nào đó lên tiếng.
"Cái gì, chỉ là một luồng thần niệm thôi hả?" Mọi người chấn động, cặp mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc, chỉ một luồng thần niệm hơi đảo qua mà đã khiến quần hùng nơm nớp lo sợ, vậy sức mạnh ấy phải mạnh tới mức nào.
Trên thực tế, giống như người trên vừa nói, bên trên Bất Hủ sơn trở nên yên tĩnh lại, khí tức mạnh mẽ kia biến mất và có một tấm pháp chỉ màu vàng hạ xuống trước mặt mọi người.
"Tiên chiến muốn mở ra rồi!"
Có người sắc mặt trở nên trắng bệch nói thế.
Tuy rằng sớm đã biết nhưng lần này mới chính thức, Bất Hủ giả hạ xuống pháp chỉ vô thượng nói cho toàn bộ tu sĩ của thế giới này biết, sự yên bình suốt một kỷ nguyên vừa qua sẽ bị đánh bay.
Cái gọi là Tiên chiến, sẽ có ảnh hưởng vô cùng sâu!
"Nơi được gọi là cửu Thiên thập Địa, chẳng là cái đinh gì cả, các đại nhân vô thượng sẽ quét sạch, chỉ là những sinh linh kia chắc chắn sẽ tới tham gia trò vui này." Một vị nữ Giáo chủ nói.
"Bão táp muốn nổi lên rồi, thời đại huy hoang đã tới, chúng ta phải chuẩn bị tốt cho trận chiến Cửu thiên thôi!"
"Chính xác, giết cho bằng sạch, lấy lại những thứ của chúng ta, tàn sát hang ổ của ma quỷ!"
"Đây chính là thời đại để các anh tài thể hiện, những cường giả lấp lánh ánh hào quang sẽ quật khởi, bộc lộ tài năng từ trong ngàn tỉ sinh linh này, thể hiện ra phong cách chém giết của chính mình!"
Một giới này không cách nào bình tĩnh được nữa, nó đã sục sôi khắp chốn.
Bên trong thảo nguyên rộng lớn, Thạch Hạo cảm thấy kinh ngạc, Bất Hủ đánh giết tới cũng chưa hề xảy ra, đó chỉ là một luồng thần niệm vượt giới tới đây để truyền đạt một việc, chứ không phải nhằm vào chính hắn.
Sau đó, hắn chợt nở nụ cười đầy chế giễu, có thể trong mắt của vị Bất Hủ giả kia thì mình chỉ là một con sâu đầy yếu ớt, không cần phải tìm kiếm và truy sát.
Bởi vì, sự ảnh hưởng của hắn quá nhỏ, cơ bản không xứng để một vị bất Hủ giả quan tâm và ra tay g**t ch*t.