"Ta nhìn thấy vẻ không đành lòng từ trong mắt của ngươi, còn có chút thương tiếc, thậm chí là bi thương, vì sao lại vậy?" Cô gái càng nhìn càng dễ thương hỏi.
"Không thể diễn tả được, không cách nào hình dung ra, không các nào hiểu thấu, không cách nào để truyền đạt, không biết gì về quá khứ... Những thứ này gộp chung lại thì nỗi lòng có thể không phức tạp ư?" Thạch Hạo thầm than.
Tới cảnh giới như bọn họ thì tự nhiên có thể thấy rõ tất cả, thiếu nữ này có thể cảm nhận được nhưng hắn cũng chỉ biết đành lòng buông xuôi mà thôi.
"Ngươi muốn nói về ma quỷ của thế giới kia?"
Thạch Hạo không nói, hắn biết, việc này khó mà giải thích được, thứ tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức ấy, chỉ dựa vào mỗi lời nói từ một phía của hắn thì làm sao có thể thay đổi chứ, một chút cơ hội cũng không có.
Vậy hắn còn có thể nói gì chứ? Mặc dù cố gắng đi nữa thì hơn phân nửa cũng chẳng có kết quả, không cách nào giữ được thiếu nữ này ở lại, không cách nào ngăn bước chân của nàng.
Thậm chí hắn còn có thể đoán được, dù cho hắn có mở ra thần thức mà bỏ mặc hết thảy nguy hiểm cùng hậu quả để quan sát thiếu nữ này thì cũng khó có thể thay đổi cục diện.
Sai không phải nằm ở một người, là là toàn bộ thế giới.
Mặc dù Thạch Hạo có đưa ra bất cứ chứng cớ để người của thế giới này quan sát, phỏng chừng cũng sẽ bị họ coi là kẻ điên, không thể khơi thông được.
"Tâm sự của ngươi quá nặng, xem ra rất do dự và khó quyết, hay là do ma quỷ của thế giới bên kia?" Thiếu nữ cười nói, nàng rất nhạy cảm.
Đồng thời, nàng cũng rất khó hiểu được, đó là sự thật mà cả thế nhân đều biết, vậy thì có gì mà phải vương vấn, có gì mà phải hoài nghi.
"Tu vi tới cảnh giới như chúng ta, đã tu ra ba luồng tiên khí thì tâm tình sẽ rất bình tĩnh, ta nghĩ rằng mình đã hiểu rõ hết hồng trần, ngươi cũng không cần phải khổ não làm gì." Thiếu nữ tiếp tục khuyên bảo.
Thạch Hạo nghe thấy thế thì cũng chỉ biết thở dài mà thôi.
"Ta muốn kể cho ngươi nghe về một chuyên xưa." Cuối cùng, hắn không cách nào im lặng được và muốn nói ra chân tướng, có kết quả hay không thì hắn cũng không quan tâm, chỉ là muốn cho lòng nhẹ bớt mà thôi.
Một cô gái đầy thiên tài và mạnh mẽ ngang ngửa hắn, có thể đối đầu với Thập Quan vương, nếu như trở thành kẻ địch với mình và tới lúc đó phải chém giết lẫn nhau thì quá là đáng tiếc.
"Hả, chuyện xưa gì vậy, là đọc được từ trong sách cổ hả?" Thiếu nữ hỏi, tựa như đã đoán được thứ gì đó.
"Ừ, là đọc được trong một quyển sách cổ." Thạch Hạo gật đầu, rồi nói hết những suy tư về thế giới bên kia cho nàng nghe.
"Không có ma quỷ, chỉ có một thế giới tàn tạ, từng bị người ức h**p, nguyên một kỷ nguyên, toàn bộ sinh linh đều chết sạch." Thạch Hạo du dương nói.
Hắn không thể dùng thần phận và giọng điệu của người từng trải, mà phải nói là đọc qua trong các sách cổ, từ lúc kỷ nguyên Tiên cổ diệt vong cho tới kết cục hiện tại ở trước mắt, tất cả đều nói hết.
"Rất thú vị, thế nhưng sao ta lại cảm thấy ngươi tựa như đang ném đá giấu tay, ngươi căm thù thế giới này ư? Sách cổ đôi khi không thể tin được, không cần coi đó là sự thật." Thiếu nữ nói.